Hoa gạo tháng Ba

Hoa gạo tháng Ba

Nguyễn Quốc Vương

Đi trong cái nắng ấm áp, dìu dịu của mùa xuân, lòng tôi lại cồn cào nhớ về một triền đê ngàn ngạt cỏ may và tràn trề nắng gió. Nhớ về nơi ấy, tự nhiên thấy mình như được trở về sống với những kỉ niệm ngọt ngào của tháng Ba. Tháng Ba! Mới nhắc đến thôi đã gợi lên bao điều, đã đủ nhắc nhỏm người ta nhớ về quê hương với những gì ngọt ngào tươi đẹp nhất.

Tháng Ba ở quê đẹp lắm! Đây đó là màu xanh trong hiền hòa của dòng sông Thương lượn quanh theo triền đê, là màu xanh của tre, của lúa…nhưng có lẽ đẹp nhất, rực rỡ nhất và dễ làm lòng người xao xuyến vẫn là màu đỏ của loài hoa chỉ nở vào tháng Ba: hoa gạo.

Chẳng biết vô tình hay hữu ý, loài cây ấy lại chọn bờ sông cắm rễ sinh sôi. Trước cửa nhà tôi, dọc theo hai bờ sông Thương, gạo mọc thành hàng, cứ hơn chục mét lại có một cây sừng sững vươn cành. Không rõ những cây gạo ấy có tự bao giờ, chúng tự sinh sôi hay có bàn tay con người vun trồng. Chỉ biết rằng khi lũ trẻ chăn trâu chúng tôi lớn lên, biết chăn trâu, tắm sông và đủ sức leo lên những cành thấp ngang đầu thì những cây gạo đã trầm mặc nghiêng bóng xuống dòng sông xanh. Trên mình nó đã không thể đếm được những dấu ấn của thời gian xù xì nơi lớp vỏ.

Không giống như những loài cây khác, gạo sinh ra đã mang trên mình đầy gai, những chiếc gai hình thoi bao kín thân cây xếp thật đều và càng lên cao phía ngọn gai càng nhọn. Cũng thật lạ là chỉ khi vươn cao đến một khoảng không nhất định, gạo mới trổ cành vươn ra xung quanh, tựa như những cánh tay gân guốc vươn ra bốn phía.

Cả mùa đông, thân gạo già gầy trơ khấc, trên mình không một chiếc lá màu xanh. Gạo đứng im lìm phơi sương gió tưởng như sức sống trong cây đã cạn. Thế rồi khi mùa xuân về kéo theo mưa bụi  lay phay nhè nhẹ và cái nắng vàng ong, gạo như bừng tỉnh dậy dồn sức sống lên đầu cành với cơ man chồi xanh và nụ. Hình như cả quãng thời gian khắc nghiệt mùa đông, gạo âm thầm vươn rễ, chắt chiu dòng nhựa sống để đến mùa xuân dành trọn cho hoa và lộc biếc. Nụ hoa gạo tròn xinh, chum chúm, xếp sin sít liền nhau nhiều hơn cả lá. Nụ tiếp dòng nhựa sống lớn dần lớn dần rồi đến tháng Ba, hoa bung nở đỏ rực một khoảng trời. Từ xa nhìn lại, những cây gạo ấy tựa như những bó đuốc cháy đỏ khổng lồ. Chim chóc kéo về từng đàn, từng đàn đuổi nhau trong tán cây cất tiếng hát líu lo ngợi  ca mùa xuân. Hoa gạo cũng kéo về loài ong mật chăm chỉ bởi núp trong những cánh hoa đỏ rực kia là bầu mật ngọt tinh khiết được chắt lọc cả năm trời để dành riêng cho loài ong vào mùa xuân. Vào khi ấy, dòng sông như trở nên thơ mộng hơn. Những cành gạo tán đỏ rực hoa buông xuống mặt sông xanh, lung linh huyền ảo trong ánh nắng vàng.

Với bọn trẻ chúng tôi thì màu đỏ ấy có sức hấp dẫn lạ kỳ. Vào mùa hoa gạo nở, không ai bảo ai, dù là  lúc chăn trâu hay sau giờ tan học, chúng tôi đều tụ tập dưới gốc cây gạo to nhất gần bến đò. Chúng tôi say sưa ngắm nhìn, trầm trồ bình luận trước sắc màu rực rỡ của hoa. Có biết bao trò chơi diễn ra dưới tán hoa màu lửa ấy: chọi gà, đánh khăng, nhảy dây…

Sống nơi đô thị ồn ào, tôi càng nhớ da diết về những ngày thơ, về quê hương thanh bình, về một loài hoa nồng nàn như lửa-Để rồi lại khát khao được nhìn thấy màu đỏ ấy nơi quê mình, khát khao được nằm lim dim mắt trên thảm cỏ xanh dưới tán hoa màu đỏ để thả hồn phiêu du theo thế giới cổ tích. Lần nào về thăm quê, tôi cũng ra bờ sông nơi có hàng cây gạo chạy dài tăm tắp. Đứng dưới tán cây, ấp đôi bàn tay lên lớp vỏ xù xì xám mốc, ngước nhìn những cánh tay gân guốc đang vươn lên cao đón nắng, lòng tôi lại cồn cào nhớ về những kỷ niệm tuổi thơ để rồi thảng thốt giật mình khi biết rằng quãng thời gian tươi đẹp nhất, êm đềm, ngọt ngào nhất đã qua đi  dù đã dằn lòng níu kéo.

Nguyễn Quốc Vương


Cũ hơn