CHUYỆN VỀ HAI ÔNG THỢ CÀY


(trích từ cuốn "Mùi của cố hương")

Nhà tôi cách sông Thương chừng hơn trăm mét. Ngày còn nhỏ nước sông trong xanh đẹp đến mê hồn. Những lúc tắm lặn xuống bên dưới lòng sông mở mắt ra nhìn thấy rõ cả những viên đá cuội và những bụi tóc tiên đu đưa theo sóng. Mùa xuân hoa gạo nở đỏ rực triền sông. Bờ đê sông Thương là thế giới của mục đồng. Từ nhà tôi ra đến cống Chuông rẽ trái đi thẳng bờ đê sẽ đến làng Bến. Làng Bến xưa kia với làng tôi là một. Hai làng có mối quan hệ rất thân thiết. Lẽ thường ở quê trai làng đi tán gái hay choảng lẫn nhau nhưng hình như trai làng tôi ít khi đánh nhau với trai làng Bến.

Từ cống Chuông đi về phía làng Bến chừng hơn cây số sẽ gặp một căn miếu nhỏ ngay sát bờ sông. Nghe bảo miếu thờ thần sông. Ghê lắm! Tôi chưa dám vào đó bao giờ. Mỗi lúc đi qua chỉ dám ghé mắt vào nhìn. Trong miếu hình như có đủ hương án, bài vị và bức bình phong chạm trổ hình rồng rắn. Bố tôi bảo hồi nhỏ bố nghịch hay vào chùa, đền chơi khiến bà nội bực mình. Bà sùng đạo Phật. Bà bảo vào chùa đừng có dại mà chỉ tay vào tượng không thánh phạt cụt tay. Bố tôi vào chùa liếc nhìn mấy ông hộ pháp thấy cũng sợ nhưng không cưỡng nổi tò mò nên lén lút chỉ một ngón tay út xem sao. Hôm sau không thấy gì ông chỉ luôn cả hai tay mười ngón. Bố bảo chỗ căn miếu ấy đã từng diễn ra một câu chuyện. Thật mà như đùa. Hư hư thực thực.

Ngày ấy……

Rừng ken đặc quanh làng, vây kín bờ sông. Chỗ ngôi miếu thờ thần sông có cây sung cổ thụ đổ ngang mặt nước. Chỗ ấy mát nên buổi trưa và buổi chiều thậm chí là đêm trăng sáng người làng hay ra ngồi tán gẫu. Một ngày nọ vào chiều tối, hai ông thợ cày trong làng đi đồng về muộn vào sân miếu làm một giấc. Gió đông nam hây hẩy thổi. Chừng nửa đêm một ông thức dậy. Trời! trước mắt ông là cảnh tượng không thể nào tin nổi. Một con hổ xám khổng lồ lưng vằn vện đang đi bằng hai chân vác trên vai tấm chiếu cuộn tròn người hàng xóm vừa nằm phía trong ông.

Trăng sáng. Bóng hổ bước lừng lững dưới trăng.

Cố nén nỗi kinh hoàng đang sôi lên trong từng mạch máu, ông rón rén đi theo sau con hổ xám. Dưới bóng trăng lưng hổ nhấp nhô từng đợt sóng. Côn trùng im bặt. Ông muốn cứu bạn nhưng trong tay không tấc sắt. Ông không biết làm gì đành nín thở đi theo. Con hổ đi mỗi lúc một nhanh và bắt đầu leo lên dốc. Và….lên chừng ngang dốc, ngươì thợ cày tụt khỏi bó chiếu rớt xuống đất. Con hổ không hề hay biết vẫn vác bó chiếu đi lên đỉnh dốc. Ông thợ cày chạy đến đánh thức người bạn còn ngái ngủ. Hai người chạy trở lại làng gọi trai tráng. Nhưng khi trai tráng mang theo dáo mác đến đỉnh dốc thì không thấy bóng con hổ đâu nữa. Ngày hôm sau người ta tìm thấy một đống nước bọt hổ và chiếc chiếc bị xé nát thành từng mảnh nhỏ ở dưới một lùm cây cách đỉnh dốc chừng 200 mét.


Từ đó về sau, dù đã cố công săn lùng và đặt không biết bao nhiêu cái bẫy người ta cũng không thấy bóng dáng con hổ xám đâu nữa. Những ngươì già trong làng thì bảo con hổ ấy thành tinh không phải hổ thường. Nó không bao giờ trở lại khi biết nơi đó người ta đặt bẫy. Cái miếu khi xưa vẫn còn nhưng cây sung thì không còn nữa. Thi thoảng đi qua chỗ đó tôi lại hình dung trong đầu cái cảnh hổ cắp người trên vai dạo bước dưới trăng và không khỏi rùng mình.

22/3/2014


Cũ hơn Mới hơn