Tâm sự của một người Nhật: Lý do tôi ghét Việt Nam (phần II)

Ngày thứ hai ở Hồ Chí Minh

 

Cậu K nói với tôi là đi đến nhà người Việt mới quen để chơi rồi bước ra ngoài.

Cậu ta có rủ tôi đi cùng nhưng tôi muốn một mình chậm rãi đi dạo nên đã từ chối.

 

Chúng tôi giao hẹn rằng buổi tối sẽ cùng nhau đi uống bia hơi.

 

Tôi đi đến xem bảo tàng.

 

Khi tôi ra khỏi khách sạn thì ngay lập tức có một chiếc xích lô đi theo sau tôi tới tận trước cửa bảo tàng.

 

Khi tôi quay trở lại khách sạn thì chiếc xích lô lúc nãy cũng lại đi theo về trước khách sạn.

 

Khi tôi đi ngang qua thì ang ta lên tiếng gọi to: “Này! Đi không?” nhưng tôi  làm thinh.

 

 

Đó là do trong sách hướng dẫn du lịch có ghi: “cần phải thận trọng với những xích lô lưu manh”.

 

Vì thế mà tôi không lên xích lô, tôi tuy đã quyết định như vậy nhưng vì anh ta nhiệt tình quá vì thế mà cái tình của xích lô đã chuyển phắt sang tôi khiến cho tôi dần dần muốn lên xe.

 

Tôi hỏi: “giá bao nhiêu?”.

 

“ Mỗi giờ 50 đô la”, anh ta đáp. Đắt thế! Đừng có đùa! Ai ngồi! tôi nghĩ vậy và làm thinh tiếp tục bước đi. Dần dần giá cả cứ hạ thấp dần.

 

 

“10 đô la nhé, đi không?”

 

 

“Đắt nhỉ”

“Thế thì 5 đô la”

 

 

 

“ Hừ, làm thế nào bây giờ”

 

Giá cả giờ đây đã tụt xuống còn có 1/10.

 

Nếu là 5 đô la thì có ngồi cũng chẳng sao nhỉ…tôi bắt đầu có ý nghĩ như thế.

 

 

Mất công đã đến Việt Nam vì thế cũng muốn một lần được cưỡi xích lô.

 

Người đạp xích lô cũng trẻ trông như một thanh niên tốt.

 

Nhìn kĩ thì thấy mắt rất đẹp,  thật là một tay điển trai.

 

 

Thôi được! Cưỡi thử nào.

 

“5 đô la nhé, nếu cao hơn tôi không trả đâu. Giao kèo đấy nhé”

 

 

“OK. Giao kèo thì giao kèo! Nhảy lên nào, nhảy lên nào!”

 

Thấy anh ta nhiệt tình làm việc từ sáng tới giờ tôi liền đi đến quán cà phê ở gần gọi súp và bánh sandwich cùng cà phê mời anh xích lô.

 

Chúng tôi vừa ăn vừa trò chuyện sau khi bụng đã ổn ổn tôi lại lên xe và bắt đầu đi ngắm cảnh thành phố.

 

 

 

 

Lần đầu tiên ngồi trên xích lô được ngắm cảnh thật là thích.

 

Tôi  ngồi trên chiếc xích lô rung lắc vừa chụp ảnh cảnh phố phường Hồ Chí Minh mang phong cách Pháp vừa cảm nhận đầy đủ cái tình của kì quốc cùng ngọn gió dễ chịu.

 

Thoáng cái đã hết một tiếng việc còn lại chỉ là về khách sạn.

 

Cuối cùng tôi có ý định chụp ảnh anh chàng xích lô. Tuy nhiên khi giơ camera lên thì anh ta cương quyết từ chối. Lý do là anh ta không thích chụp ảnh.

 

Khi đến trước đường Đồng Khởi chỉ cách khách sạn chút ít thì đột nhiên anh ta nói: “Đến đây là hết! Xuống!”.

 

Tại sao đột nhiên thế này? Tôi nghĩ thế nhưng do chỉ cách có chút ít là về đến khách sạn nên tôi đáp: “hiểu rồi, hiểu rồi, xin cảm ơn” và định đưa cho anh ta 5 đô la.

 

Khi làm vậy thì anh xích lô đột nhiên có vẻ mặt dễ sợ khác hẳn lúc trước.

 

“Hai trăm đô la! Trả 200 đô la đi!”.

 

 

Khuôn mặt đầy sát khí và nói như thét vào mặt.

 

“Đợi đã! Đã giao kèo là 5 đô la rồi mà”

 

“Không! 200 đô la! Trả 200 đô la đi!”.

 

Cái này thì thật gay…

 

200 đô la có biết cao hơn bao lần không?

 

Đừng có đùa! Đây tuyệt đối không trả đâu!!!

 

“Vớ vẩn! Đồ ngu!”,  tôi nói vậy rồi ù té chạy.

 

Anh xích lô đuổi theo.

 

 

Tuy nhiên do mặt đường hẹp nên xích lô không đuổi được.

 

Thật chua chát! Việc không trả tiền tất nhiên rồi, và hơn hết việc tiếp xúc với anh ta rồi trao đổi tình cảm kia tóm lại là cái thứ gì đây!? Trong lòng tôi tràn ngập cảm giác bị phản bội. Kể lể công ơn là việc tôi không hề thích nhưng tôi đã mời anh ta ăn cơm, mua nước cho anh ta uống thân thiện đến thế còn gì! Vậy mà tại sao anh ta lại có thái độ như thế!

 

Trả 200 đô la đi! Lẽ ra không có câu đó chứ!

 

Tâm trạng tôi lại tụt dốc.

 

Chuyện này lẽ ra chắc chắn chả bao giờ xảy ra thế mà….

 

Tôi về khách sạn và vừa ngủ thì cậu K cùng phòng về.

Cậu K trông cũng không khỏe.

 

Khi tôi hỏi: “sao thế?”, cậu ta hỏi lại  với giọng trầm xuống: “ Cậu Shimata này,  cậu còn tiền không?”

 

 

“ Còn nhưng sao thế?”.

 

Hỏi ra mới biết cậu ta đến nhà người Việt Nam chơi và bị lấy mất toàn bộ số tiền.

 

Khi cậu ta chơi bài thì chỉ trong phút chốc nó bỗng biến thành trò bài bạc và khi tỉnh ra thì cậu đã thua lớn bị đe dọa và phải trả toàn bộ số tiền.

 

Tổng cộng cậu ta đã phải trả 400 đô la và số tiền mang theo còn lại chỉ còn có 20 đô la.

 

Tại sao cả tôi và cậu K lại gặp vận đen như thế…

 

 

Chúng tôi không đến Việt Nam để có những kỉ niệm như thế này  thế mà…

 

Tôi không muốn nói với cậu K: “tại sao cậu không cẩn thận’” vì chuyện ấy cũng giống như tôi.

 

Để an ủi cậu K chúng tôi vừa uống bia hơi ở quán gần đó vừa an ủi lẫn nhau tới sáng.

 

Nhân tiện, tôi trả tiền.

 

 

Mặc dù tôi đã tính toán thật cẩn thận nhưng cho dẫu thế thì số tiền phải trả cũng cao gần gấp 4 lần.

 

Do đã mệt nên tôi chán không muốn phản kháng nữa chỉ ‘vâng, vâng” rồi trả tiền.

 

Người bán hàng nói tiền thừa là tiền “tip” và không hề trả lại.

 

Thật quá lắm rồi.

 

Tôi căm ghét Việt Nam! Tôi muốn mau chóng quay trở về Nhật.

 

May là chỉ còn ngày mai nữa là trở về. Buổi tối máy bay sẽ cất cánh từ Hồ Chí Minh.

 

Ngày mai, ngày cuối cùng thì chỉ còn mỗi việc mua quà cho người cùng công ty sau đó đợi đến giờ check out rồi ra khỏi khách sạn là xong.

 

Trong tâm trạng chán chường như thế ngày thứ hai kết thúc.

 

Tuy nhiên sự “cãi vã” với người Việt không kết thúc ở đó.

 

 

Ngày thứ ba cũng là ngày cuối cùng đã xảy ra “sự kiện đáng ghét hơn nhiều”.

 

Nguyễn Quốc Vương dịch từ blog của tác giả

https://blogs.yahoo.co.jp/shima_kz/49795620.html