Tâm sự của một người Nhật: Lý do tôi ghét Việt Nam (phần I)


Lang thang trong thế giới mạng mênh mông tôi chợt gặp những dòng tâm sự của một người Nhật sau chuyến du lịch đến Việt Nam. Anh chàng có tên Shimata này chỉ kể về những “chuyện thường ngày ở huyện” của Việt Nam nhưng nó rất…hấp dẫn. Có lẽ cần phải đưa câu chuyện của anh vào giáo trình ngành du lịch và cẩm nang du lịch dành cho người nước ngoài đến Việt Nam. Câu chuyện dài nên sẽ post làm vài kì. Mời các bạn thưởng thức.

 

 

 

Cái gì? Bình thường tôi vào đọc blog của anh có bao giờ thấy chủ đề “Việt Nam” đâu? Lấy đâu ra người quan tâm nào?

 

Đúng thế!

 

Trên Blog của tôi chưa hề xuất hiện “Việt Nam”

 

Cả chữ “V” trong từ “Việt Nam” cũng không có nốt.

 

“Anh đã đến Việt Nam lần nào chưa?”,  nếu có ai hỏi thế thì câu trả lời là có, 10 năm trước tôi có đến thành phố Hồ Chí Minh một lần duy nhất.

Tuy nhiên, trong tôi nói tới Việt Nam thì đấy là quốc gia xấu xa tồi tệ nhất (最低最悪の国) và nỗi bất mãn trong tôi sẽ tăng lên tới mức 150%.

 

Trong lòng  tôi nghĩ mình sẽ không bao giờ đến đó lần thứ hai, thật là một nước tồi tệ số 1.

 

Tôi ghét Việt Nam.

 

Mà nói đúng ra thì tôi ghét người Việt Nam hơn là ghét Việt Nam.

 

Tôi căm ghét thứ văn hóa “móc được cái gì thì móc” của người Việt.

 

 

Tôi càng căm ghét thứ người Việt Nam làm những điều như thế.

 

Tôi không muốn nhìn mặt người Việt Nam và sẽ không đến Việt Nam đến lần thứ hai. Trái tim tôi đã quyết định như thế.

 

Thời còn ba lô trên vai lấy điểm khởi đầu là Bangkok tôi đã đi tới nhiều nước châu Á xung quanh như Malaysia, Singapore, Laos, Myanma, Campodia… nhưng chưa lần nào nghĩ mình muốn đi tới Việt Nam.

 

Tiếp xúc với người Việt Nam thì cũng chỉ có hai lần.

 

Khi có người cần tư vấn về du lịch Việt Nam,  tôi cũng thường nói toàn những điều tiêu cực như “thôi bỏ đi!” hay đưa ra lời chú ý đầy căm hận “hãy cẩn thận với người Việt Nam”.

 

Tôi tảng lờ trước  câu chuyện của ai đó khi họ nói “Việt Nam tuyệt vời lắm”.

 

Hoặc là chỉ hờ hững đáp “ừ ừ, tốt nhỉ!”

 

Từ thời điểm tôi đi du lịch Việt Nam đến giờ đã 10 năm.

 

Tôi đã duy trì mãi hành động “không thèm mua” đồ Việt Nam vì thế khi mua Maruboro (có lẽ là thuốc lá Malboro?-NQV) ở tỉnh Vân Nam của Trung Quốc tôi đã trả lại vì nó được sản xuất tại Việt Nam.

 

Đôi khi trong cửa hàng 100 Yên tôi có nhặt lên vài sản phẩm nhưng do nó là đồ Việt Nam nên tôi đã tuyệt đối không mua.

 

Đối với Việt Nam đáng ghét thì một Yên cũng tiếc.

 

Có thể các bạn sẽ nói tôi: Ấy ấy!! chơi đến mức đó hay sao hả? Nhưng các bạn hãy xem dưới đây xem tôi “ghét Việt Nam” đến cỡ nào.

 

Cứ nghĩ đến những việc xấu xa mà người Việt Nam làm với tôi thì thực sự tôi lại cảm thấy bực mình.

 

Thế đến Việt Nam lần đầu tiên đã gặp chuyện gì vậy?

 

Tôi sẽ kể đây nhưng xin các bạn đừng có khóc nhé.

Nghe cũng khóc và kể cũng khóc…

 

 

10 năm về trước. Năm 1997 (năm Heisei thứ 9).

 

Đấy là câu chuyện trước lúc tôi trở thành khách du lịch ba lô 5 năm.

 

Khi ấy tôi mới có 24 tuổi.

 

Tôi, vốn làm việc cho một công ty du lịch ở quê hương Shikoku đã nhận được một chuyến đi du lịch tới thành phố Hồ Chí Minh bằng vé của công ty hàng không Việt Nam nhân dịp mới vào làm việc.

 

“Từ giờ trở đi Việt Nam sẽ trở thành thị trường đầy hứa hẹn, người du lịch tới Việt Nam chắc chắn sẽ tăng”.

 

“Với tư cách là nhân viên công ty du lịch, hãy tận mắt quan sát Việt Nam nơi đang tăng trưởng nhanh chóng”.

 

Cấp trên của tôi đã khuyến khích và cũng có thể nói là ngợi khen như thế.

 

Tôi cùng với cậu K, hai người đã quyết định tham gia “Tour Hồ Chí Minh 4 ngày 2 đêm”.

Tôi lần đầu đặt chân tới Việt Nam trong tâm trạng vừa lo lắng vừa khấp khởi trong cảm xúc “đột nhiên được tới Việt Nam sướng  thật”.

 

Tuy nhiên với tôi, người lần đầu tiên tới Việt Nam thì đấy là một chuỗi những sự việc đáng ghét và khủng khiếp.

 

Tôi và cậu K hai nhân viên công ty du lịch đã gặp chuyện gì với người Việt Nam?

 

Một kết cục bất hạnh đã chờ đón chúng tôi.

 

Nói đơn giản thì  thì chúng tôi đã bị người người Việt Nam lừa đến độ phát điên lên và ra về trong nỗi tức giận. Lý do là thế đấy.

 

Hẹn các bạn lần sau nhé ( Híc! Lại công việc! Công việc).

 

Ghi chú: Xin lỗi chị Shikayoshi hiện đang sống ở tp Hồ chí Minh nhé.

 

10 năm về trước.

 

Tôi sẽ kể cho các bạn nghe câu chuyện xảy ra trong chuyến đi “Hồ Chí Minh 2 đêm 4 ngày” trong lần đầu tới Việt Nam.

 

Tháng 12 năm 1997.

 

Tôi cùng với đồng nghiệp K xuất phát từ Kansai tới Hồ Chí Minh trên máy bay của hãng Hàng không Việt Nam.

 

Trong máy bay tất cả các tiếp viên đều mặc áo dài gợi cảm  và ngay từ trước lúc đáp xuống Việt Nam cảm xúc của hai chúng tôi đã dâng cao và trong lòng tràn ngập cảm xúc mong đợi “ không biết những việc vui vẻ nào đang đợi chúng mình đây?”.

 

Sau chuyến bay khoảng 5 tiếng chúng tôi đáp xuống thành phố Hồ Chí Minh.

 

Chúng tôi ra khỏi máy bay và đi vào tòa nhà cũ kĩ, đứng xếp hàng làm thủ tục nhập cảnh.

 

Đến lượt mình khi chúng tôi đưa passport cho nhân viên nhập cảnh thì anh ta vừa lắc đầu vừa nói: “Thế này không thể nhập cảnh được”. Hóa ra vấn đề nằm ở chỗ tấm ảnh đi kèm Visa là ảnh đen trắng.

 

Với lý do “phải là ảnh màu” tôi và cậu K đã đột nhiên bị từ chối nhập cảnh vào Việt Nam.

 

 

Nhân viên nhập cảnh nói: “đằng sau kia kìa”,  chúng tôi quay lại và nhìn thấy chủ cửa hàng ảnh vẫy tay cười cười “lại đậy lại đây”.

Không có cách nào khác chúng tôi buộc phải đến đó chụp ảnh dán vào visa và cuối cùng thì cũng được nhập cảnh. Ngay trước lúc nhập cảnh đã gặp rắc rối với ông chủ hiệu ảnh. Phí chụp ảnh đến 20 đô la Mĩ.

 

Chẳng ai yêu cầu thế mà bị bắt phải chụp và mất tới 40 đô la.

 

“Không đùa đâu! Quái đản!”

 

Tôi và cậu K cáu, phản kháng với chủ hiệu ảnh nhưng cho dù có nói gì cũng vô ích.

 

Phải gắng lắm mới miễn cưỡng chấp nhận giá của mỗi bức ảnh.

 

“Thật là một đất nước quái gở nhỉ”

 

Tôi vừa than thở với cậu K vừa bước một bước ra ngoài tòa nhà sân bay thì lần này bị vây chặt bởi những người lái Taxi mời khách.

 

 

“Đi đâu thế? Lên đây tôi chở!”

 

 

Dù thế nào cũng phải mặt dày tí! Muốn về khách sạn thì không thể không bắt xe vì thế tôi cùng cậu K vừa thương thuyết vừa lên chiếc Taxi của một lái xe có vẻ như là người tốt và có lương tâm nhất.

 

Giá về đến khách sạn trong thành phố là 20 đô la.

 

 

Chát thật! tôi  nghĩ vậy nhưng so với các  xe khác thì vẫn rẻ hơn vì thế tôi cầm tay 20 đô la và lên đường về khách sạn trong thành phố.

 

Quang cảnh nội thị Hồ Chí Minh nhìn từ cửa sổ xe Taxi có thể diễn đạt chỉ bằng một từ  “vô trật tự”, nhìn chỗ nào cũng thấy toàn người không đội mũ bảo hiểm. Chuyện 3, 4 người  ngồi một  xe  là chuyện đương nhiên.

 

Trước cảnh ở Nhật Bản không thể nào chấp nhận chúng tôi một lần nữa cảm thấy thực sự  mình đã đi đến một nước lạ.

 

Số lượng xe rất nhiều và hoàn toàn không coi vạch sang đường

dành cho người đi bộ hay đèn tín hiệu là cái thá gì.

 

Chiếc taxi chạy khục khặc trên con đường chưa trải nhựa  đầy bụi khiến mặt chúng tôi rung giần giật.

 

20 phút sau xe đến khách sạn.

 

 

Khi xuống xe và đưa cho lái xe 20 đô la thì anh ta nói: “ Không! 30 đô la”

 

“ Anh chẳng nói là 20 đô la sao?”

 

Cậu K thét lên phản kháng.

 

“Được rồi! Được rồi! 20 đô la”.

 

Lái xe vừa thản nhiên nói vừa thè lưỡi ra.

 

“Thật chán! Quái gở thật!”

 

 

 

Khi mở cốp xe để lấy hành lý và định bước vào khách sạn  thì lái xe taxi kêu lên: “ Tip! Tip!”

 

 

“Không! Vớ vẩn!”

 

 

Cả tôi và cậu K đều nổi khùng.

 

“Hứ! “, lái xe lại thè lưỡi ra và chạy mất.

 

Thật là một tay lái xe rách giời rơi xuống.

 

Chúng tôi làm thủ tục nhận phòng.

 

Chúng tôi ở trong một  khách sạn hạng trung nhìn ra đường Nguyễn Huệ và gần đại lộ Đồng Khởi.

 

 

 

Căn phòng nồng nặc mùi hôi ẩm mốc và từ vòi hoa sen chảy ra thứ nước màu vàng. Mặc dù phòng có vấn đề nhưng từ ban công có thể nhìn thấy sự ồn ào tấp nập của đại lộ và con sông Sài Gòn rất đẹp.

 

 

 

Hai người đặt vội hành lý xuống phòng rồi nhanh chóng ra ngoài ngắm cảnh trong thành phố.

 

 

Trước hết chúng tôi muốn đi chậm dọc theo đại lộ Đồng Khởi,  con đường chính của thành phố  Hồ Chí Minh để xem cuộc sống của người dân và tới chợ Bến Thành,  nơi được coi là nhà bếp của thành phố Hồ Chí Minh.

 

 

Khi vừa đặt hai tay lên tủ kính bán hàng và ngắm nhìn bật lửa Zippo của Việt Nam thì một con chuột to cỡ lòng bàn tay người vừa kêu phù phù vừa chạy vọt qua trước mắt.

 

O a..oái…Tôi kêu lên hoảng sợ.

 

Tôi đỏ mặt vì người Việt Nam xung quanh cười.

 

Lần này đột nhiên trời đổ mưa nền chợ Bến Thành bắt đầu ngập nước và rồi…lần này thì đàn gián và chuột với quy mô lớn tôi chưa từng thấy bao giờ diễu hành ngay trước mắt.

 

 

“Oái!!!!”

 

Tởm quá!

 

 

Tôi cảm thấy kinh tởm như toàn thân nôn mửa.

 

 

Hai người chúng tôi nhanh chóng bỏ lại chợ Bến Thành ở phía  sau với đàn trẻ con ăn xin vây quanh.

 

Thật không muốn đến lần thứ hai.

 

 

 

 

Cậu K kêu đói bụng vì thế chúng tôi cùng đến hàng mì.

 

(Đàn gián và chuột lúc nãy làm cho tôi không thiết gì ăn)

 

Cậu K gọi Phở còn tôi thì chỉ gọi Coca và hút thuốc.

Vừa châm điếu thuốc thì tôi nghe có tiếng người qua đường gọi.

 

“Cho xin điếu thuốc”, “Cho xin tí lửa”

 

 

“Tôi có bạn ở Nhật”, “Cho xem tiền Nhật Bản nào”

 

 

Thật là ầm ĩ. Những người khách du lịch như chúng tôi không thể nào thấy bình yên.

 

 

Lúc đầu cho dẫu mong mỏi sẽ được tiếp xúc với người Việt Nam vui vẻ nhưng lúc này ngay lập tức tôi cảm thấy chán ngán.

Lúc nào cũng thế, cuối cùng thì cũng bị xin xỏ thuốc lá.

 

 

Đi đến đâu cũng bị người Việt Nam vây quanh, xin xỏ một ngày kết thúc và với chúng tôi Việt Nam đã gần như là quá đủ.

 

 

Nguyễn Quốc Vương dịch từ blog của tác giả

https://blogs.yahoo.co.jp/shima_kz/49795620.html