Nhạc cụ truyền thống của Nhật Bản



 
Koto( 琴) là một nhạc cụ dây cổ điển của Nhật làm bằng gỗ. Dài 180 cm, rộng 30 cm và được chơi bằng miếng gảy đeo ở ngón tay cái , ngón trỏ và ngón giữa của tay phải. 13 dây được căng qua một thanh chắn và độ cao thấp của nốt nhạc được xác định bởi thanh chắn này. Vào thời kì Edo ( 1603-1867), việc chơi đàn koto được coi như là điều cần thiết  gắn liền với phụ nữ và rất nhiều thiếu nữ con các gia đình danh giá tập koto từ khi còn nhỏ. thậm chí cho đến ngày nay phần lớn những người chơi Koto vẫn là phụ nữ.

Shamisen ( 三味線)  là loại nhạc cụ  dây có hình dáng như đàn banjo nhưng đặc điểm nổi bật của nó là không có phím. Nó được chơi bằng cách đánh vào ba dây bằng chiếc móng gảy và  thường được chơi kèm trong Kabuki , kịch bunraku và các bài dân ca. Nó đến từ Trung Hoa qua Okinawa và truyền ra khắp Nhật bản sau đó nó phát triển độc lập. Từ thời kì Edo (1603-1867) nó trở thành  nhạc cụ tiêu biểu của Nhật bản.

Biwa (琵琶) là nhạc cụ có dây của phương Đông. Nó có nguồn gốc ở persia và Arabia đến Nhật bản qua Ấn độ và Trung Quốc vào thời kì Nara ( 710-794). Thân đàn làm bằng gỗ có hình ô van có 4 đến 5 dây và được chơi bằng móng gảy. Nó được biết đến là nhạc cụ xuất hiện trong genji mono gatari và các câu chuyện khác và phần lớn do các nữ nghệ sĩ biểu diễn.

Nguyễn Quốc Vương dịch từ 日本の文化を英語で紹介する事典。(A billingual Handbook on Japanese culture)

Tác giả 杉浦 洋一(yoichi Sugiura) và John K.Gillespie.

Nxb Natsume (ナツメ)。Năm 2004.


Cũ hơn Mới hơn