Báo Sankei phỏng vấn ông trùm băng Yamaguchi


 

Phần 1: “Thời đại kì lạ đã đến”

Chân dung ông trùm băng Yamaguchi

Luật chống băng nhóm xã hội đen của Tokyo và tỉnh Okinawa với nội dung cấm cung cấp lợi ích cho băng nhóm xã hội đen đã được thực thi vào ngày 1 tháng 11. Bằng hành động này đạo  luật với mục đích loại trừ tận gốc nguồn tiền của băng nhóm xã hội đen đã được thực thi trên toàn bộ các đô, đạo, phủ tỉnh. Ông trùm “Băng Yamaguchi” – băng nhóm xã hội đen lớn nhất Nhật Bản Shinoda Kenichi (thường được gọi là Tsuka Sashinobu) (69 tuổi) đã đồng ý trả lời phỏng vấn báo Sankei tại Đại bản doanh của băng Yamaguchi ở quận Nada thành phố Kobe trước khi đạo luật được thi hành. Về điều luật quy định những người kinh doanh thông thường phải có nghĩa vụ nỗ lực đoạn tuyệt quan hệ với băng đảng xã hội đen, Shinoda chỉ trích “thời đại kì quái đã đến” và phủ nhận mạnh mẽ chuyện giải tán băng Yamaguchi. Câu hỏi và câu trả lời được ghi lại dưới đây.

Điều luật bài trừ băng nhóm xã hội đen được thực thi trên toàn quốc làm cho thời cơ để loại trừ băng nhóm xã hội đen tăng cao nhanh chóng, ông nghĩ sao?

Tôi cảm thấy thời đại kì quái đã đến. Cho dù gọi là yakuza (xã hội đen) đi nữa thì chúng tôi cũng là người dân sống trên đất nước này và là một thành viên của xã hội. Kể từ chiến dịch đỉnh cao lần thứ nhất năm Showa 39 trở đi chúng tôi đã trải qua liên tục những việc như thế nhưng điều luật bài trừ băng nhóm xã hội đen lần này khác hẳn. Nếu như chúng tôi phạm luật và bị bắt thì đành phải chịu nhưng chúng tôi cũng có cha mẹ, con cái, người thân thích và những người bạn thời thơ ấu. Chỉ vì uống trà, trò chuyện với những người như thế mà cũng bị những người xung quanh dò xét thì chắc chắc khi ấy yakuza sẽ không còn là con người nữa phải không nào. Hơn nữa tôi cảm thấy thật là kì quái khi những người có vẻ sinh sống với tư cách như  những người dân thường, những công dân lương thiện bị xử phạt vì đứng cùng trong một cơ cấu với chúng tôi. Chuyện Shimada Shinsuke (nghệ sĩ, ngôi sao truyền hình nổi tiếng của Nhật-ND) từ bỏ thế giới nghệ thuật ngày hôm trước theo tôi chẳng qua cũng chỉ là một loại thể nghiệm trước khi thực thi điều luật này mà thôi.

Chúng tôi nghĩ rằng Nhật Bản là quốc gia pháp trị. Bản thân tôi khi bị xét xử vì vi phạm luật mang vũ khí và tòng phạm trong phiên xét xử lần thứ nhất đã nhận lời phán quyết tế nhị là vô tội nhưng tại phiên tòa tối cao thì bị xét xử là có tội và tôi đã  nhanh chóng chấp hành hình phạt. Tôi hiểu rằng một khi sống ở một quốc gia pháp trị thì không thể không tuân thủ luật pháp. Điều luật lần này coi thường sự bình đẳng trước pháp luật cho dù không phạm luật đi nữa thì một khi ai đó bị nhà đương cục nhận định là thế lực phản xã hội cũng bị phạt bằng chế tài vì thế nó là một loại chính sách phân biệt thân phận. Hiện tại thế lực phản xã hội được coi là băng nhóm xã hội đen nhưng chắc chắn về  sau nó sẽ được diễn giải rộng hơn.

Chính sách phân biệt thân phận là gì?

Con cái của chúng tôi hiện tại đang bị mọi người bắt nạt và đang trở thành đối tượng  bị phân biệt đối xử. Tôi biết rằng đối với chúng tôi thì không có nhân quyền nhưng gia đình chẳng phải là khác hay sao? Tôi có nghe rằng con của những gia đình trẻ bị bắt nạt ở trường và với tư cách  là người làm cha mẹ tôi cảm thấy thật tội nghiệp. Nếu cứ thế tôi nghĩ rằng nó sẽ trở thành vấn đề phân biệt đối xử thứ phát trong tương lai. Những người bình thường hoàn toàn không hề hay biết gì về thực tế đó. Tuy nhiên, băng Yamaguchi càng lập ra ở vùng đất nghèo thì lại càng tiến triển. Ngay cả vào năm Showa 39 người ta nói rằng sự nghiệp của chúng tôi đã kết thúc. Tuy nhiên tính từ đó đến nay đã tăng thêm 1, 2 vạn người. Nếu nói là đàn áp thì không thích hợp nhưng càng điều tra nghiêm ngặt thì  chúng tôi sẽ đi vào hoạt động bí mật và càng biết đến phương pháp phát triển. Từ giờ về sau băng Yamguchi sẽ nghiên cứu chỉnh đốn lại và phát triển. Tuy nhiên việc ẩn đằng sau không phải là điều hay trong vai trò là băng Yamaguchi. Chúng tôi sẽ cố gắng bảo vệ tính hào hiệp nhưng nếu sự điều tra ngày càng trở nên gay gắt thì chúng tôi buộc phải rút vào bí mật. Điều đó là điều nguy hiểm số một. Tôi không hề lo lắng về bản thân việc thực hiện điều luật loại trừ băng nhóm xã hội đen.

Ông dự định sẽ điều hành băng Yamaguchi từ giờ về sau như thế nào? Ông không hề nghĩ đến việc vứt bỏ hình thức băng nhóm xã hội đen ở địa bàn rộng lớn hay giải tán nó hay sao?

Hiện giờ nếu giải tán băng Yamaguchi thì chắc chắn trị an sẽ trở nên cực kì tồi tệ. Lý do là những cán bộ có quyền lực thì ở mức độ nào đó có tích lũy nên không phải lo nghĩ về cuộc sống nhưng 3, 4 vạn thành viên và thêm nữa 50, 60 vạn người là gia đình, thân thích của họ sẽ sống thế nào là điều trông thấy. Thanh niên đang vất vưởng nơi đầu đường xó chợ và kết cục chỉ có cách là hiến thân cho một tổ chức nào đó hoặc là trở thành kẻ cướp (gangster) mà thôi. Vì thế việc giải tán sẽ không có ý nghĩa gì. Giống như bụi bặm bị gió thổi sẽ tụm vào một góc và nếu nói dù ở thế giới nào thì cũng có những người bị bỏ rơi thì sẽ không thích hợp nhưng bao giờ cũng có người bị tụt lại phía sau, cũng có người không thể nào quen được với xã hội. Tổ chức của chúng tôi trở thành chỗ dựa của nghững người như thế. Tuy nhiên, nếu ra khỏi cơ cấu của chúng tôi thì do không có luật lệ nên sẽ không bị phạt vì thế có thể làm tự do. Và như thế thì họ sẽ làm gì đây? Ngay lập tức họ sẽ hối hả vì tiền. Những tội ác ghê gớm như trộm cướp sẽ tăng lên. Đại đa số mọi người sẽ nghĩ là chúng tôi bỏ phóng cho các tập đoàn tội phạm. Và chúng tôi sẽ phải khiêm tốn  tiếp nhận sự phê phán đó bởi vì một trong những nguyên nhân đó thực tế là nằm ở phía chúng tôi. Tuy nhiên sự sinh ra yakuza hay đội quân dự bị của nó đều có lý do xã hội. Một khi như thế thì điều mà tôi  có thể làm được từ trước đến nay là đưa tổ chức vào con đường hào hiệp. Tìm kiếm sự hào hoa, loại bỏ những người hành động tùy tiện theo ý muốn bản thân. Các thành viên chỉ cần sống một cách bình thường thế là đủ. Việc tập hợp những người như thế trong một cơ cấu sẽ làm cho tội ác khó xảy ra. Có thể  nghe như mâu thuẫn và khó có thể được mọi người tin nhưng chúng tôi cho rằng chúng tôi bảo vệ băng Yamaguchi là để tiêu diệt băng nhóm xã hội đen. Chúng tôi chỉ biết cầu mong xã hội hiểu cho những việc diễn ra từ giờ về sau.

Người trong xã hội không hề nghĩ rằng ông có ý nghĩ  các thành viên băng nhóm “chỉ cần sống bình thường là đủ”.

Do bị bó buộc lại sống trong tình hình kinh tế suy thoái nên làm gì có chuyện xa hoa. Ban đầu làm yakuza đâu có thu lợi được gì. Nó đi kèm với tù tội và đôi khi là nguy hiểm tới tính mạng. Cho dẫu thế thì mọi người vẫn cứ tập trung lại. Tôi nghĩ rằng đó là do có người được cứu chuộc trong thế giới này giống như người  xưa từng nói. Trong băng Yamaguchi phần lớn là những người có hoàn cảnh gia đình không may mắn nói cách khác là những người bị bỏ rơi, những người Hàn Quốc, Triều Tiên sống ở Nhật, những người xuất thân từ những khu làng bị phân biệt đối xử không phải là ít. Đối với những người như thế thì xã hội không bao giờ hết sự ghẻ lạnh và phân biệt đối xử đối với họ. Chuyện cho rằng nếu có thái độ đúng đắn thì sẽ không trở thành yakuza được coi là lý luận đúng đắn nhưng tiếc rằng con người không phải lúc nào cũng mạnh mẽ. Những người như thế này giúp đỡ lẫn nhau là chuyện ở nước nào cũng thế mà thôi. Điều này có lý do nhất định nào đó. Tôi nghĩ rằng bổn phận của chúng tôi là giác ngộ những người bị xã hội bỏ rơi và rơi vào con đường  cùng, làm cho họ khỏi phiền muộn tinh thần.

Ông nói sẽ không giải tán nhưng cảnh sát có ý định sẽ tiêu diệt băng nhóm xã hội đen và cả người dân thường cũng mong đợi điều đó đúng không?

Băng Yamaguchi so với các đoàn thể khác có quy mô lớn hơn nhiều vì thế chuyện cảnh sát buộc tội nó là tổ chức phản xã hội có dễ hay không? Nếu nó là tổ chức phản xã hội có 3, 4 vạn người thì tất yếu nó sẽ trở thành sự đe dọa đối với cảnh sát. Cả cảnh sát cũng muốn giải tán băng Yamaguchi và xé nó thành các nhóm 1, 2 nghìn người phải không nào. Tuy nhiên nhờ sự tồn tại của băng Yamaguchi mà trị an của giới kinh doanh  chúng tôi được bảo đảm. Đó là sự thực. Trong trường hợp giải tán băng Yamaguchi và 80 tổ chức trực thuộc bị biến thành từng đoàn thể một đương nhiên sẽ diễn ra sự giành giật và sẽ nổ ra các cuộc đấu tranh liên tiếp giống như ở Kyushu. Hiện nay hầu như không có các sự kiện đấu tranh diễn ra, chúng tôi đã thực thi triệt để ngoại giao hòa bình với các đoàn thể khác. Vì thế  tôi nghĩ rằng việc duy trì băng Yamaguchi là trách nhiệm,  nghĩa vụ của tôi. Thêm nữa chúng tôi là những người vô cùng lịch thiệp trong thế giới gọi là  xã hội đen. Chúng tôi tuân thủ nghiêm ngặt những thứ như trật tự già trẻ hơn cả những người bình thường. Không kết đảng ở khách sạn và những  nơi công cộng, không đi bộ với nhau quá ba người – cả những mặt như thế chúng tôi cũng tuân thủ nghiêm ngặt.

Tuy nhiên trong quá khứ đã có rất nhiều sự kiện đấu tranh xảy ra và cũng có những trường hợp làm liên luỵ đến người dân bình thường?

Những yakuza gây phiền toái cho dù là có lý do gì đi nữa cũng không thể tha thứ. Đối với điều này thì không có gì để trình bày dù chỉ là một phút. Yakuza và ẩu đả lẫn nhau trong nội bộ là thường nhưng tôi nhận thức rằng thời đại như thế không còn nữa.

Cảnh sát đang tiến hành điều tra nhằm vào băng Yamaguchi và Hội Kodo nơi người đứng đầu băng xuất thân, ông nghĩ sao?

Về băng Yamaguchi thì ít nhiều cũng có người đã đụng chạm đến pháp luật. Một khi đã đụng chạm đến pháp luật thì dẫu có bị bắt cũng không có cách gì. Hội Kodo sau khi thay người đứng đầu là Takayama ( tức bị cáo Kiyoshi  bị khởi tố với tội danh đe dọa người khác) đã trược 6 năm. Băng Yamaguchi đã trở thành tổ chức ở đó từng băng vừa tuân thủ cương lĩnh của băng Yamaguchi vừa trở thành tổ chức độc lập. Tôi không chỉ không nắm được hội Kodo cái  là thứ gì mà hơn nữa còn không hề có mối quan tâm nào tới nó.

Nhưng Hội Kodo bị coi là đi tiên phong trong việc “chống cảnh sát” và đó là nguyên nhân lớn dẫn đến việc bị tập trung điều tra?

Hội trưởng của hội Kodo là Takayama và tôi nghĩ rằng trong lúc người chủ vắng mặt mà nói nọ nói kia là điều không nên. Có điều việc nó bị nhìn nhận như vậy có lẽ là do số lượng thành viên của tổ chức tăng lên và trở thành có quy mô lớn. Nhưng tôi không rõ cái tên hội Kodou có lực hướng tâm hay không. Nó không phải là tổ chức chống cảnh sát từ ngày xưa. Ở địa phương khi có việc gì đó phải làm nó vẫn hợp tác với cảnh sát. Ví dụ như nếu đức Thiên hoàng đến hay người có danh tiếng đến thì sẽ có lệnh tự kiềm chế và nó tuân thủ điều đó. Bản thân tôi rất ngạc nhiên khi người ta nói nó chống cảnh sát.

Người ta nói rằng hội Kodo không hợp tác khi cảnh sát khám xét nhà riêng hay kiểm tra hành chính?

Việc khám xét nhà riêng thì truyền hình chỉ đưa phần xích mích với hội viên vì thế có lẽ nó đã tạo ra hình ảnh đó. Cả băng Yamaguchi kể từ khi bước vào thể chế đời thứ 6 luôn giữ tư thế mong cảnh sát vào nhanh để kiểm tra cho dù trong quá khứ họ có vùng vẫy, la hét và bị đánh.

Phần 2: Mối quan hệ  giữa băng Yamaguchi với giới nghệ sĩ

Trước khi thực thi điều luật bài trừ băng nhóm xã hội đen trên toàn quốc,  Norida Kenichi (69 tuổi) (tên thường gọi là Tsuka Sashinobu), người đứng đầu băng Yamaguchi đã trả lời phỏng vấn báo Sankei tại đại bản doanh của băng Yamaguchi ở quận Nada thành phố Kobe. Bên cạnh phê phán điều luật, ông cũng đề cập đến nguồn tiền và mối quan hệ với giới nghệ sĩ – vấn đề  được dư luận chú ý. Từng câu hỏi và câu trả lời được ghi lại dưới đây.

Trong thời gian hội trưởng ở trong tù tình hình băng nhóm xã hội đen đã thay đổi lớn. Trong thời gian này ông nghĩ sao về việc điều hành tổ chức?

Tôi nghĩ rằng trong quãng thời gian tôi vắng mặt ngoài xã hội những người trẻ tuổi đã rất vất vả. Một khi nghĩ đến việc bảo vệ lịch sử của băng Yamaguchi thì cần đến tính thích ứng thuận theo thời đại. Ban chấp hành đã xử trí theo hướng đó và bản thân tôi rất hài lòng. Sự thất bại của những người theo thể thức cũ do không nắm được cảm giác thời đại, không lý giải tốt thời đài mà chỉ cố bảo vệ hình thức của bản thân  là sự thực vì thế tôi cho rằng chúng tôi đã hoàn thành tốt việc chuyển giao cũ mới.  Tổ chức đã trở nên nghiêm chỉnh hơn trước đó. Bằng việc tạo ra tổ chức phù hợp với thời đại,  đại bản doanh chứ không phải là bản thân tôi đã tăng thêm lực hướng tâm. Tôi biết ơn tất cả mọi người.

Băng Yamguchi có điều cấm đụng chạm đến thuốc gây ảo giác và người nước ngoài bất lương nhưng người ta nghi ngờ tình huống không thể tuân thủ hết phương châm này?

Băng Yamaguchi nghiêm cấm tiếp xúc với thuốc gây ảo giác và người nước ngoài bất lương. Trên thực tế  nếu thực sự băng Yamaguchi tiến hành buôn bán ma túy hay tiếp xúc với người nước ngoài bất lương thì trị an hiện tại sẽ xấu hơn nhiều và nạn ma túy đã trở nên mãn tính phải không nào? Tuy nhiên việc có một bộ phận thành viên ở phía dưới đã phá vỡ điều cấm, lén lút làm ô danh con đường hào hiệp nhằm thỏa mãn dục vọng cá nhân là sự thực không thể chối cãi. Vì thế ít nhất chúng tôi cũng phải giảm thiểu các thành viên như thế cho nên chúng tôi tán hành việc tiêu diệt ma túy. Trước hết là phải làm trong sạch từ trong nội bộ. Nhưng tôi không có ý nói việc tiêu diệt đối với bên ngoài là điều quá táo bạo. Những người nước ngoài bất lương hiện nay sau khi điều luật cho rằng Yakuza của Nhật Bản đi quá đà được thực thi và trong quãng thời gian chúng tôi tự kiềm chế sẽ tạo ra các cứ điểm của tổ chức ở các đô thị trung tâm như ở Ikebukuro, Shinjuku, Shibuya của Tokyo, Nagoya, Osaka và phạm tất cả các tội ác như ma túy, cướp bóc. Điều này từ giờ về sau sẽ trở hành Mafia dân tộc hóa và điều đó thực sự đáng sợ phải không nào. Phía chúng tôi cũng nghĩ là táo bạo nhưng  chúng tội tự nhận rằng người trở thành cái phanh ngăn chặn điều đó chính là băng Yamaguchi. Ở khu vực Trung bộ ma túy toàn bộ nằm trong tay người nước ngoài. Thành viên của băng Yamaguchi hoàn toàn không làm điều đó. Ở Nagoya có khu phố bán đồ uống tên Nishiki nhưng không có một người nước ngoài nào vào. Trước đó có rất nhiều người nước ngoài bán ma túy nhưng 20 năm trước thì đóng lại. Và khi làm như thế thì họ dạt đến phố Shinei. Nếu như đóng cửa toàn bộ thì do chó cùng rứt giậu sẽ mất sự kiểm soát và người nước ngoài sẽ được tự do và ở khu vực đó trị an sẽ trở nên vô cùng tồi tệ. Các vụ án tranh giành giữa người nước ngoài với nhau cũng sẽ chỉ xảy ra ở khu vực này. Thêm nữa người nước ngoài sẽ nhắm đến mục tiêu là cả các bé gái ở độ tuổi lên 10. Đưa ma túy cho một người rồi  sau đó biến những đứa trẻ đó thành bạn bè để mở rộng dây chuyền làm cho độ tuổi của tội phạm ma túy ngày càng thấp. Giả sử như chúng tôi dây vào ma túy một cách có tổ chức thì nếu nói là danh dự thì sẽ trở thành kì quái nhưng chúng tôi sẽ không đưa ma túy cho trẻ em. Tuy nhiên, người nước ngoài chỉ quan tâm tới việc bán ma túy cho nên cho dù có là học sinh tiểu học thì cũng chẳng có quan hệ gì.

Các thành viên bị bắt vì trộm cắp, cướp giật đang tăng lên. Ông nghĩ sao về tình trạng này?

Điều này do nền kinh tế tốt hay xấu quyết định và quả thật có các thành viên bị bắt vì tội trộm, cướp. Từ giờ về sau nếu như có những kẻ như thế xuất hiện tôi sẽ chỉ đạo ban chấp hành một cách nghiêm khắc. Tuy nhiên số thành viên đương nhiệm chỉ là một bộ phận thôi. Báo chí có đăng tải giống như các vụ bắt giữ tăng lên nhưng đó là do họ coi các thành viên vốn đã phá môn hay đoạn tuyệt với tổ chức là thành viên của băng. Nếu so sánh với  dấu bưu điện trên giấy xin phá môn của chúng tôi thì rõ ngay tức khắc.

Ông có bắt giữ những người phá môn không?

Ở  mức độ nào đó thì có thể nhưng không thể hết được. Những kẻ đó chỉ một người không thôi thì không làm được gì vì thế mà những người phá môn đã tập trung lại lập nên băng, nhóm. Các băng nhóm đó liên kết với người nước ngoài tiến hành trộm cắp và phạm nhiều tội khác.

Số người phá môn có khoảng bao nhiêu?

Tôi không nắm được số lượng nhưng số lượng tăng lên đáng kể. Cho dù là đoàn thể cấp 1 của băng Yamaguchi hay đoàn thể cấp 2, đoàn thể cấp 3 thì cứ 10 người sẽ có 9 người phá môn. Thật khó khăn. Không phải ai cũng có thể trở thành hội viên. Một mối lo khác là tương lai của việc loại trừ băng nhóm xã hội đen. Việc đình chỉ băng nhóm xã hội đen cũng tốt. Nhưng những hội viên bị đình chỉ đó không có gì ăn. Hiện tại gần như không có xí nghiệp nào tuyển dụng những người đã từng là hội viên  hay người từng chấp hành hình phạt. Hơn nữa kinh tế lại suy thoái. Và nếu thế họ sẽ lại ngay lập tức làm điều ác vì tiền. Tôi nghĩ họ sẽ cướp cửa hàng, trộm cắp, buôn bán ma túy và làm nhiều điều khác nhưng nếu họ đã là cựu thành viên thì chúng tôi không thể có ý kiến. Và nữa,  luật chống băng nhóm xã hội đen coi băng nhóm xã hội đen được chỉ định là đối tượng do đó tập đoàn tội phạm sẽ cố gắng  thoát ra khỏi tổ chức đó và không đạt được hiệu quả gì. Như thế có phải là mâu thuẫn hay không?

Nguồn tiền của băng đến từ đâu?

Về cơ bản đó là từ việc kinh doanh nghiêm túc. Chúng tôi không hề vòi vĩnh hay buôn bán ma túy. Ban đầu điểm xuất phát của băng Yamguchi là doanh nghiệp đảm nhận nguồn nhân lực bốc vác ở bến cảng. Về sau nó dấn bước vào thế giới nghệ thuật. Cũng có cả ngành kinh doanh mà suốt từ thời xưa chưa bao giờ được khen. Ngành kinh doanh giải trí  là như thế.  Trong ngành này lợi nhuận xác thực không nhìn thấy nhưng lại rất phức tạp, các xí nghiệp lớn vì e ngại rủi ro nên không thâm nhập lĩnh vực này. Trong ngành công nghiệp mở đó yakuza đã sinh sống một cách truyền thống. Và hiện tại cũng thế về cơ bản không có gì thay đổi. Cũng có cả các công việc đứng đắn liên quan đến xây dựng nhưng hiện tại thì không làm được chỉ vì lí do có liên quan đến xã hội đen. Cả điều phối nhân sự hay kinh doanh ăn uống cũng không làm được. Chúng tôi đang nghiên cứu xem có thể xây dựng ngành nghề đứng đắn bằng phương pháp nào. Những người nước ngoài bất lương điều hành rất nhiều các cửa hàng ăn uống  nhưng không hề có giấy phép. Và liên tục thay đổi. Tôi cũng đang suy nghĩ xem có lẽ chúng tôi cũng sẽ đi theo hướng đó. Nếu nghĩ chạy theo cái ác thì có thể tiến hành từ ngay ngày mai nhưng một khi đi theo con đường đạo nghĩa thì sẽ không làm điều gì phản lại đạo làm người.

Thế có phải lợi nhuận từ tội phạm trở thành nguồn tiền cung cấp ?

Chúng tôi không phải là trộm cướp cũng không phải là kẻ lừa đảo. Chuyện lừa đảo với chúng tôi là câu chuyện quá sức tưởng tượng. Chúng tôi tuyệt đối không tha thứ cho chuyện lừa đảo những người lớn tuổi thuộc thế hệ cha mẹ mình hay tiến hành kinh doanh nghèo đói bằng việc gặm nhấm những người sống lang thang ngoài đường không người thân thích. Ít nhất thì nếu có những người như thế trong băng Yamaguchi họ sẽ bị xử lí nghiêm khắc. Thường thì người ta nghĩ rằng băng Yamaguchi nhận tiền hiến tặng từ các tổ chức phía dưới và thu được số tiền lớn hàng tháng phải không nào? Không thể nào có chuyện đó. Kinh phí của băng yamaguchi là do tất cả các thành viên đảm nhận hàng tháng theo đầu người và hoàn toàn không có chuyện hiến tiền lên trên.

Hiện tại mối quan hệ với giới nghệ sĩ đang bị coi là có vấn đề?

Trong quá khứ ở lĩnh vực biểu diễn thì có liên quan nhưng hiện tại thì chúng tôi đã không hề nhận bất cứ một ân huệ nào từ giới nghệ sĩ. Cũng có yakuza có chuyện gì đó thì lại gọi nghệ sĩ nhưng hầu như là không có nữa. Đôi khi cho dù có chuyện gặp nghệ sĩ quen biết từ xưa và uống trà đi nữa thì chuyện cung cấp lợi ích dù chỉ là một xu cũng không có. Trái lại chúng tôi đang bị lợi dụng. Văn phòng nghệ sĩ để có việc đã phao lên rằng họ có mối quan hệ với tổ chức ở đâu đó. Cũng có nghệ sĩ mang quà đến thăm chúng tôi. Những người bình thường hiểu lầm rằng chúng tôi tiếp nhận lợi ích. Từ giờ trở đi các hoạt động loại trừ băng nhóm xã hội đen sẽ trở nên mạnh hơn nhưng chúng tôi không quan tâm. Điều tôi suy nghĩ dựa trên một loạt các sự kiện là chiến dịch loại trừ băng nhóm xã hội đen dường như  là cơ hội cho cảnh sát. Tội phạm có liên quan đến yakuza không đặc biệt tăng lên, trong quá khứ người ta cũng kêu gào can thiệp vào lĩnh vực kinh doanh Pachinko hay loại trừ những kẻ tống tiền nhưng kết cục là  công việc của  các cựu cảnh sát tăng lên. Lần này bối cảnh cũng gần giống như thế phải không nào?

Cho dù thế nào, chúng tôi với tư cách là người sống theo con đường hào hiệp sẽ giữ gìn danh dự với tư cách là con người, bảo vệ sự tôn nghiêm của con người và chỉ đạo những người trẻ tuổi bằng lòng tin rằng cho dù gió mạnh có thổi thế nào cũng không hề nao núng.

Nguyễn Quốc Vương dịch từ báo Sankei