Nơi ở của Kara.


 

Truyện ngắn của Luis Joaquin  M. Ktigbak(philipin)

 

Tôi dám chắc rằng chỉ có hai con chuột. Tôi  đã trông  thấy chúng quá thường xuyên đến nỗi giờ đây tôi có thể phân biệt  được con nào với con nào và kể từ đó tôi đặt cho chúng một cái tên, tôi bắt đầu  có cảm giác giống như là yêu mến chúng. Tôi không có ý muốn nói là tôi sẽ cho chúng ăn hay làm điều gì đó cho chúng.  Việc chúng xơi trộm thức ăn của tôi đã là quá đủ rồi-xin cám ơn – nhưng ít nhất tôi không còn cảm thấy phát điên lên nữa khi chúng xuất hiện, và tôi cũng không cố kiếm bằng được vật gì  gần nhất vào lúc ấy nữa. Tôi trông  thấy Ludlum( chú chuột nhỏ và sẫm màu hơn) sáng nay ngay đằng sau tấm khăn rửa bát và Le Carre’  thì viếng thăm khi tôi đang ăn bữa trưa. Tôi có thể đoán được những gì tôi nghĩ về chúng lúc này: chúng là những vị khách và có chúa chứng giám  tôi  cũng chẳng có nhiều khách tới thăm lắm ở chốn  Krus na Liga này.

Ồ ! tất nhiên đó là Eric. Kể ra thì cũng buồn cười chúng tôi đã quen biết nhau nhiều năm rồi kể từ hồi  học cùng  trường trung học- và chúng tôi chưa bao giờ thực sự trở thành những người bạn thân nhưng gần đây tôi nghĩ anh ta có vẻ ngọt ngào với tôi. Tại sao anh ta lại chịu chui rúc vào những con đường chật hẹp của Krus Na Liga này mà không phải một nơi nào khác? Tại sao anh ta lại không lang thang ở nơi nào khác thay vì một nơi tồi tệ như nơi này. Ý tôi muốn nói  là việc gọi phòng tôi bằng một  từ gì mĩ miều thay thế sẽ là sự quá tử tế.Nó dường như không được xây dựng hài hòa cho lắm. Sự dở hơi của căn phòng  này được chứng minh bằng chiếc cửa sổ đặt ở bức tường hậu:  một bức bình phong bụi bẩn, cáu ghét nói cho người ta biết rằng đấy là một chiếc cửa sổ và bức mành gỗ của nó giờ đây đã được đóng đinh, nhưng bất cứ ai cũng có thể nhận ra rằng nó vốn đã là cửa sổ trước của ngôi nhà. Tôi đoán chủ nhân của ngôi nhà cần thêm tiền nên đã quyết định dành ra một “ phòng” cho những sinh viên khờ khạo, như tôi chẳng hạn, thuê.

Bức tường bên phải được dựng  bằng những tảng đá lồi lõm  chất lên nhau. Từ phần cao tầm thắt lưng trở lên nó chẳng khác gì chiếc tổ gà được đỡ bằng giàn khung gỗ. Sự thực ấy hiếm khi được nhận ra bởi chiếc rèm cửa màu vàng nặng nề rủ xuống từ trên nóc. Bức tường còn lại được làm bằng gỗ nhưng cũng thật không may nó lại là một bức tường chung. Một nửa bức tường đó thuộc về những người ở kế bên,  từ phòng mình tôi có thể nghe thấy  tiếng họ cãi nhau.

Cho dẫu thế tôi cũng không  thực sự cảm thấy phiền vì  tất cả những thứ ấy. Tôi đã từng thuê những chỗ tệ hơn thế. Dù thế nào chăng nữa thì tôi dành phần lớn thời gian vào việc ngủ cho nên tôi chẳng thèm màng đến nội thất cũng như sự thiếu thốn của căn phòng. Tôi có thể chung sống hòa bình với tiếng ồn, chỉ một lát thôi nó sẽ trở thành tiếng xì xào giống như chiếc ti vi bị bỏ quên không tắt với màn hình trắng lúc nửa đêm khi bạn ngủ gục trên đi văng. Nhưng thứ làm tôi khó chịu nhất là khi tôi phải đi qua  căn nhà chính để vào phòng tắm. Tất nhiên tôi thừa hiểu rằng đừng bao giờ bước ra khỏi nhà tắm chỉ với chiếc khăn mặt hay thậm chí với chiếc áo choàng tắm nhưng có vẻ như đứa con trai vô dụng của ông chủ nhà vẫn hau háu nhìn tôi khi tôi mặc quần soóc và đi dép lê. Tôi phải băng qua nhà bếp để đi tới gian giữa  và nếu như anh ta có mặt ở đó, tôi cảm thấy anh ta nhìn chằm chằm vào tôi lướt trên thân hình tôi từ trên xuống dưới. Thậm chí tôi không cần phải thoáng liếc nhìn anh ta để nhận ra điều đó vì anh ta không được khéo léo cho lắm. Tôi muốn nói với anh ta rằng hãy kiếm lấy một việc gì đó để  làm đi, hãy thay đổi cuộc sống chết tiệt của anh đi!

Có tiếng gõ cửa. Cửa  phòng tôi được làm bằng gỗ dán  rẻ tiền  và được gia cố thêm  bằng những thanh sắt mạ kẽm. Không hiểu sao bất cứ âm thanh nào được tạo  ra bằng cách đập vào nó dường như nghe có vẻ như không có thật và tôi phải đợi tới lúc tiếng gõ vang lên đến lần thứ hai, thứ ba mới vùng dậy để trả lời.

“ Ai đó?”, tôi hỏi.

“ Mình đây”, một giọng quen thuộc đáp.

“Eric phải không?”

“Phải”

Tôi đẩy chiếc ghế xếp để lấy lối  đi vào nơi gọi là buồng của tôi. Chiếc  ghế làm phát ra âm thanh như tiếng vỡ vụn nghe mà phát cáu. “Đợi chút”, tôi nói khi tôi mở cửa buồng và giật mạnh một chiếc ngăn kéo. “ Cho tớ một, hai phút đế sửa soạn tí chút”.

“ Ok”, cậu ta  đáp khi tôi lục lọi tìm  nịt vú- chiếc áo phông trắng của tôi khá mỏng manh và  tôi biết cũng phải có giới hạn nhất định với sự cẩu thả  của mình. Tôi tìm thấy một chiếc, mặc nó vào rồi trở dậy ra mở cửa.

“ Chào Kara” cậu ta lên tiếng với cái cười lớn và cái vẫy tay nho nhỏ. Cứ như thể tôi đứng cách xa đến vài mét vậy. Đúng là một chàng ngốc.

“ Chào Eric” tôi mỉm cười, “ Vào đi” –tôi chỉ chiếc ghế. “ Mời cậu ngồi, xin cứ tự nhiên !”. Cậu  ta ngồi xuống tương đối ngoan ngoãn . Tôi không thể ngăn được sự liên tưởng đến sự trung thành của loài vật nảy ra trong óc tôi. Tôi biết, tôi biết, tôi có thể đã trở nên đê tiện. Và  tôi nghĩ rằng Eric là một trong số những người hiếm hoi thực sự tôi thích.

Tôi ngồi trên giường, chiếc giường sắt cũ dùng cho quân đội kêu lên cọt kẹt mỗi khi tôi cử động.

“À,  lớp cậu học thế nào?”, Eric đi thẳng vào câu chuyện phiếm. Một kì học mới đã bắt đầu với  chúng tôi  ở đại học này và lần đầu tiên trong một thời gian dài tôi không cảm thấy có sự trào lên hứng thú như thường lệ với kì học mới, con sóng tự dối mình  đã sai khiến tôi tự nhủ rằng lần này tôi sẽ lao đầu vào học , lần này tôi sẽ đạt điểm cao ở mọi môn. Tôi chỉ cảm thấy mình hơi huyênh hoang  chút ít.

“ Lớp học của tớ ấy à? mọi thứ sẽ “ok” nếu như chúng không  quấy rầy  giấc ngủ của tớ quá nhiều”.

Eric cười và sau đó vẻ mặt cậu ta chuyển sang nghiêm túc: “ Kara? liệu mình có thể nói cho cậu biết  điều đang làm mình lo lắng  không?”. Tôi đáp:  “Được, cậu nói đi xem nào!”.

Eric bắt đầu nói về bốn người đàn ông mặc “sando”[1], những người dường như không làm gì cả ngoài việc lang thang ở những cửa hàng “sari-sari” [2] bên  đường. Cậu  ta nói rằng ngay mới đây khi cậu ta  ra khỏi xe ô tô và liếc nhìn họ cậu ta  nhận ra  họ đã say khướt. Cậu  ta tiếp tục nói về việc họ  có thể nguy hiểm như thế nào, về việc mọi việc sẽ ra sao khi ban  đêm tôi trở về nhà một mình , bạn biết đấy, mọi thứ đều có thể xảy ra, rằng tôi nên cho phép cậu ta đưa về khi tôi kết thúc lớp học cuối cùng hàng ngày, rằng đó không phải là việc gì to tát lắm.

Tôi cảm thấy muốn nói với cậu  ta rằng tôi đảm bảo  họ chẳng sao cả, rằng họ đủ tử tế để  mỗi khi  say tất cả những điều họ từng làm là hát- hát thật tồi tệ -nhưng tôi biết  cậu  ta sẽ bảo tôi thật ngây thơ và khờ dại. Tôi cũng cảm thấy muốn hỏi “ Này đợi đã ! thế chúng ta là gì của nhau nhỉ? Việc đưa đón tớ  hàng ngày thật ra là chuyện gì? Tớ  có cảm  thấy thiếu  thứ gì không ? Chúng ta đang tiến thêm một chút có phải không?”. Nhưng đôi khi sẽ  dễ dàng hơn khi để cho  những câu hỏi vụng về  sôi lên  trong niềm hi vọng  giả tạo  rằng chúng sẽ hoàn toàn tan biến. Vì thế thay vì  hỏi tôi lơ đãng nhìn  chiếc nệm lồi lõm ,  bọc  tấm ga trắng đã sờn với họa  tiết trang trí là  những bông hoa màu vàng cam.

Ngay khi Eric nói xong  bất chợt có dòng nước  chảy từ trên mái nhà xuống và sau đó thêm  dòng nữa, dòng  nữa. Chúng tôi ngước nhìn lên và nhận ra trời bắt đầu mưa.

Chúng tôi ngồi đó trong giây lát lắng nghe tiếng nước rớt mỗi lúc một nhanh hơn , lắng nghe tiếng mưa đang mỗi lúc một mạnh hơn. Chẳng bao lâu âm thanh của mưa  trở nên giống như  âm thanh của nhóm nhảy “Filipiniana”[3] đang biểu diễn trên mái.

“ Ha ha,.. không sao nó sẽ giúp tớ rửa sạch chiếc xe!” Eric lắc đầu và sau đó chậm rãi nở một nụ cười lớn. “ Cậu vẫn  còn nhớ sinh  nhật của Joa-ann vào năm cuối  chứ ?”

Sao tôi lại quên chứ? Jo-ann là một trong ít người  ở khóa học chúng tôi có xe hơi và cô ta là người duy nhất có chiếc xe mới- một chiếc hiệu Galant mới cứng tương phản với những “ cục sắt gỉ” vẫn thường  thổi phì phò trong bãi đỗ xe. Và vì thế vào ngày sinh nhật của cô ta,  nhóm bạn  đã tiêu phí vô tội vạ những lọ keo dính bôi khắp xe của cô ta để tạo ra một sự  bất ngờ. Theo kế hoạch  chúng tôi sẽ mang đến những lọ kem cạo râu và phủ thứ kem đó lên khắp xe cô ta rồi  đặt vài quả anh đào lên mui xe và nấp. Khi Jo-ann trở lại bãi xe, chúng tôi sẽ thưởng thức trong tầm mắt sự choáng váng của cô ta và sau đó chúng tôi sẽ phóng nhanh ra khỏi hàng rào và hét lên “ Ngạc nhiên chưa!” rồi  vui vẻ tẩy sạch đi lớp keo dính bầy nhầy ấy . Rắc rối là ở chỗ chúng tôi không lường trước được kem cạo râu có thể phá hủy lớp sơn xe. Chúng tôi đã phải dùng số tiền trợ cấp ít ỏi của mình trong vài tháng tiếp theo  để chi trả  cho việc sửa chữa.

Eric và tôi cùng cười khi cùng nhau nhắc lại câu chuyện. “ Và sau đó”,  tôi hổn hển nói:  “ Và sau đó là quãng  thời gian chúng ta là sinh viên năm thứ hai và trời thì mưa dữ làm cho họ phải hủy các lớp học để rồi  Rachel thông báo rằng cô ta muốn xem một bộ phim phải không?”. Eric gật đầu sôi nổi. Cậu  ta kết thúc câu chuyện hộ tôi: “ Phải, và chúng ta đã bảo với cô ta rằng cô ta thật gàn dở, nhưng không hiểu làm sao mà cô ta trưng dụng được phó giám đốc phụ trách vận tải và chúng ta đã được chở miễn phí đến khu phố lớn”

Chuyện tiếp chuyện. “Cậu có nhớ quãng thời gian trong phòng thí nghiệm sinh vật không?”. “Khi nào?”… “thế còn cái buổi ở hội chợ thì sao?”. Chúng tôi đã quên đi căn phòng, quên đi những chiếc rèm cửa vàng ọp ẹp, quên đi những băn khoăn nghi ngại giữa hai người. Trong giây lát chúng tôi như đang ở một nơi khác thật an toàn, tránh khỏi những phán quyết của số phận , những khả năng và  hệ quả . Chúng tôi đang ở một nơi chúng tôi có thể sẻ chia kỉ niệm, ở công viên giải trí của trái tim. Nơi không thứ gì có thể xảy đến ngoại trừ  những điều làm cho chúng tôi vui vẻ, nơi mà những chuỗi ngày trong quá khứ  có thể được vẽ lại bằng sắc màu tươi sáng và hạnh phúc.

Đôi khi tôi nghĩ rằng đó là lí do tại sao tôi  thực sự thích  Eric- đó là việc chúng tôi có thể nói về mọi chuyện đã xảy ra với chúng tôi trong trường trung  học.

“ Chà !chà!” Eric kết luận “Đấy thực là những ngày hạnh phúc!”.

Tôi tạo ra một âm thanh chế giễu, thứ gì đó nửa giống như nụ cười nửa giống như cái khịt mũi. Tôi không biết tại sao. Có phải vì đấy là câu nói sáo rỗng? Thực tế là những lời nói có vẻ xuẩn ngốc ấy lại từ  miệng một người không còn là kẻ 20 tuổi nữa. Có thể là anh ta đã sơ xuất lỡ lời làm tôi hơi sợ. Cái gì sẽ xảy ra nếu “Đấy thực sự là những ngày hạnh phúc ”?

Eric cảm nhận  được nỗi bứt rứt của tôi và lái câu chuyện sang chủ đề  khác . “ Cậu sẽ học gì vào kì này?”, cậu  ta hỏi.

Và tôi bắt đầu liến thoắng những môn học của tôi: Thông tin liên lạc, khoa học xã hội,,,vân vân …  rồi toán 17.

“À này!”,  cậu ta nói một cách nghiêm túc “Cậu  sẽ không học  kì cuối phải không?”

“ Phải” tôi đáp.

“ Thế thì cậu làm  thế nào?”

Vẻ lúng túng hiện ra trên mặt cậu ta rất thành thật.

Tôi băn khoăn tự hỏi mình sẽ trả lời anh ta thế nào đây. Eric biết tôi đủ rõ để nhận ra rằng sẽ chẳng có cách nào cả khi tôi  đã  trượt môn toán 17.

“ Tớ đã thi hỏng”

“ Không thể nào ”

“Đúng thế”, tôi chỉ dãy chai lọ được sắp xếp cạnh chiếc bồn rửa bát trong bếp “ Này cậu muốn uống gì không? Trà chanh  hòa tan , cà phê hay một chút Dom Perignon[4] ?..”

“ Không … Không …” ,cậu ta  gạt đi cố gắng  thay đổi chủ đề câu chuyện của tôi  với tính quả quyết của những người có xu hướng  luôn đi theo con đường riêng của mình. “ Sao cậu lai có thể trượt môn toán được nhỉ?Mình  muốn nói  cậu vốn  giỏi nhất ở trường trung học mà . Mọi người đều copy bài tập về nhà của cậu còn gì. Quỷ tha ma bắt! thậm chí rất có thể cậu còn làm được phép tính trong lúc ngủ nữa”.

Tôi nhún vai và quay đi khỏi cậu ta. Tôi đột nhiên nhận ra rằng tôi sẽ giải thích với cậu ta  và tôi không muốn nhìn cậu ta khi tôi làm việc đó. Tôi cầm lên cuốn sách toán 17 mới in và mở đại một trang. một đống những đồ thị, kí hiệu, biểu thức hiện  ra. Tôi nhận ra chương này và cả những vấn đề được trình bày ở đây.

“À”, tôi bắt đầu “Ừ thì cậu biết đấy, trong toán học sự chăm chỉ không có ý nghĩa gì hết”. Cậu ta cau mày. “Tớ  muốn nói đấy là tất cả những gì mà những chuyên đề toán khác đã nói  với tớ . Tất cả các giáo viên sẽ  chỉ quan tâm đến việc bạn có giỏi không hay thôi. Một vài người trong số họ thậm chí còn không quan tâm đến việc kiểm tra sĩ số. Tất cả mọi sự nằm ở chỗ cậu có thi qua hay không mà thôi”.

Eric vẫn tiếp tục cau mày. Tôi bắt đầu lo rằng cậu ta sẽ làm trán mình nhăn vĩnh viễn.

“ Vì thế  giờ học môn  toán 17 của tớ  bắt đầu vào bảy giờ sáng. Quá sớm đối với tớ. Tớ bỏ học hơi nhiều và cuối kì tớ chỉ có mặt để tham dự kì thi. Và cho phép tớ nói với cậu, tớ làm bài thi một cách ngon lành!”. Tôi vẫn tiếp tục nhìn vào trang sách. Bằng ngón tay trỏ tôi lần theo một đồ thị hình cung trong đống đồ thị. “ Và sau đó, chỉ ngay sau kì thi cuối  ông thầy kêu tôi tới gặp ông ta ở văn phòng”. Tôi ngừng lại, thở một hơi thật sâu, thật chậm.

“ Tớ đến đó. Ông ta mỉm cưới, vào đi, vào đi , ông ta nói. Ông ta ngồi xuống và chỉ một chiếc ghế đối diện bảo tớ  ngồi xuống đó. Ông ta bắt đầu nói rằng tớ  không đến lớp đủ tiết rằng tớ sẽ gặp rắc rối vì tớ  đã nghỉ quá số buổi được phép. Tớ  ngồi im nghe và không biết nói sao để bào chữa. Đột nhiên  ông ta đặt tay  lên đùi  tớ và ông ta nói với tớ  rằng thực sự thì việc không  dự đủ số tiết cũng không có gì rắc rối cả nếu tớ  chịu “ vui vẻ” một chút”.

Eric nhìn chằm chằm vào mặt tôi như thể cậu  ta không hiểu, không tin một chút nào vào những điều tôi đang nói như thể tất cả những gì cậu  ta làm lúc này là nhìn chằm chằm đôi môi tôi đang mấp máy.

“ Tất nhiên là tớ bỏ đi và sau đó khi tớ nhận kết quả học tập thì có một  con ngỗng  to tướng trong đó.”

Eric thốt ra: “ Tại sao cậu không nói cho mình biết điều đó?”. Và sau đó như thể e sợ câu trả lời thành thực, cậu ta nhanh chóng hỏi câu tiếp theo: “ Thế cậu có phản ứng lại với ông ta không?”

“ Có chứ. Tớ bảo Rach đi cùng tới phòng ông ta và tôi nói với ông ta rằng mọi chuyện như thế thật là lố bịch. Tôi nói với ông ta rằng cuộc gặp lần trước với ông ta tại văn phòng đã đủ cấu thành tội quấy rối . Tôi cũng chỉ ra rằng cũng có những người khác  bỏ lớp nhiều như tôi tại sao ông  ta không đánh trượt họ. Ông ta phủ nhận rằng ông ta đã đến gần tớ  và nhắc đến điểm thi ông ta nói rằng ông ta làm thế là theo đúng luật của nhà trường. Ông ta cũng ngụ ý rằng tớ sẽ gặp rắc rối to nếu nói chuyện này ra ngoài”.

Eric tức giận. Trông cậu ta còn có vẻ tức giận hơn cả tôi.

“ Bình tĩnh nào Eric”. Tôi nói nhưng nhìn cậu ta tôi biết mình nói thừa.

“Đồ khốn kiếp! Lão ta có ô dù phải không ? Lão có anh em trai làm thượng nghị sĩ phải không?”

“ Thế thì sao nào?”

“ Cậu nói đúng. Chẳng vấn đề gì cả. Lão ta sẽ chẳng biết được ai hay thứ gì sẽ trừng phạt lão ta đâu”

“Đấy không phải là những điều tớ muốn nói”

“ Nào, đấy là ở trong kinh thánh. Nếu bạn có mối bất bình với ai đó, trước hết hãy nói chuyện với hắn  ta. Sau đấy nếu hắn ta không chịu nghe hãy đưa một người bạn đến cố nói chuyện với  hắn lần nữa. Và sau đó nếu tất cả thất bại bạn phải tiến lên “ trừng phạt”. Cậu biết đấy phải giã cho thằng cha ấy một trận”

“ Tớ  biết “ trừng phạt” có nghĩa như thế nào, cám ơn cậu . Và nó chỉ có  trong kinh thánh thôi, Cậu đã đọc nó rồi sao?

“Mình  nghĩ nó nằm trong cuốn kinh Mathew. Mình  đảm bảo rằng trong đó viết thế”

“ Tớ nhận ra rằng thật khó mà tin được , Eric” .

“ Nhìn đây” và lần đầu tiên cậu ta làm tôi sợ. Tôi nhìn vào mắt cậu ta và nhận ra rằng gã ngốc Eric, cậu bạn cũ học cùng trường trung học,  hoàn toàn có khả năng  dự tính trả thù bằng  bạo lực.

“ Nhìn đây! Chúng ta sẽ phải làm thứ gì đó. Lão ta  không thể nào trốn chạy được đâu”

“Eric, tớ thề với chúa nếu tuần tới mà tớ tốt nghiệp và khám phá ra rằng ông ta đạo diễn mọi chuyện thì tớ sẽ không nói lại với cậu nữa đâu”.

Cậu ta không đáp lời chỉ ngồi yên đó. Bàn tay nắm chặt lại và im lặng. Cuối cùng cậu ta lẩm bẩm: “ Lão ta sẽ không thể tránh được điều đó”.

Đột nhiên tôi cảm thấy thật mệt mỏi.

Eric đứng dậy. “Mình nghĩ mình  nên…”. Cậu ta huơ tay  mơ hồ về phía cửa nhưng vẫn đứng yên. Tôi nhìn vào mắt cậu ta. Chúng đang lấp lánh. Cậu ta đặt tay lên chúng như thể không cho những tia nhìn đó lộ ra. Tôi vùng dậy chạy tới và choàng tay ôm cậu ta. Lần cuối tôi ôm Eric là trong ngày tốt nghiệp ngay sau buổi lễ cuối cùng khi mọi người đang cười nói và ném tờ chương trình lên không trung. Đó là một ngày đẹp đẽ. Và giờ đây vòng tay cậu ta đang bọc quanh tôi và bắt đầu siết chặt lại. Cậu ta mở đôi mắt ướt nhìn tôi và  cúi xuống rồi môi cậu ta chạm đôi môi tôi và tôi có thể cảm nhận được lưỡi  cậu ta  cử động.

Tôi đẩy cậu ta ra bằng tất cả sức mạnh đột ngột  dâng tràn lên trong tôi.  Cậu ta lảo đảo suýt ngã nhưng  cố gượng được bằng cách chống tay vào bàn.

“ Mình xin lỗi”, cậu ta nói thẳng thắn một cách bất ngờ. Cậu ta đứng đó  hoàn toàn ngây dại , đông cứng trong giây lát và sau đó hấp tấp  xoay người lao ra phía cửa. Cậu  ta lắc cánh cửa để nó mở ra trước  khi tôi kịp nói điều gì, trước khi tôi kịp an ủi cậu  ta hoặc cho  mượn chiếc ô, cậu  ta lao ra ngoài chạy về phía chiếc ô tô  ướt sũng. Tôi đứng nhìn  khi cậu ta dò dẫm tìm chìa khóa.  Cuối cùng cậu  ta cũng vào được bên trong và bắt đầu nổ máy. Đèn pha nhấp nháy và cậu ta bấm còi hai ba lần. Tôi làm một cử chỉ vẫy tay khe khẽ  nhưng tôi không dám chắc cậu ta có nhìn thấy tôi qua làn mưa như trút không.

Tôi đóng cửa và ngồi xuống chiếc bàn ăn trong bếp. Tôi cầm lên một hộp nhựa có nắp xoáy trong đựng đầy bột trà chanh hòa tan. Tôi xúc lấy vài muỗng đổ vào trong cốc , rót đầy nước vào và khuấy mạnh cho tới khi  không còn thấy chút bột nào xoay tròn xung quanh nữa, cho đến khi thứ còn lại là một chất lỏng có màu nâu tối. Tôi tu một hơi. Ở phía kia tôi nhìn thấy Ludlum khi chú ta băng qua mép chiếc bồn rửa bát.

Đã rất nhiều lần tôi ước chuột có thể nói được tiếng người. Chết tiệt, lần này thì tôi ước chó có thể nói, mèo  có thể nói và tất cả các loại động vật cùng những vật vô tri vô giác khác có thể nói được tiếng người- tôi  ước có thể nói chuyện với những quyển sách hoặc đống quần áo của tôi để xem có ai trong số chúng đi ra ngoài với tôi ngày hôm nay. Tôi ước tôi có thể  chạy qua ngôi trường , lướt bàn tay tôi lên bức tường khoa nhân văn và cảm ơn  cây Narra[5], cái cây mọc  gần kí túc nữ- vì những buổi chiều lãng quên vui vẻ tôi đã có  dưới bóng cây đó. Tôi uống nốt chỗ trà quá ngọt  còn lại và liếm môi. Dư vị còn lại trong cốc trà thật tệ. Tôi đặt chiếc cốc xuống bàn và lê lên giường. Lò xo kêu lên cọt kẹt khi tôi nằm xuống. Tôi hít thật sâu và nhắm mắt lại. Tôi có thể nghe thấy âm thanh cãi nhau đang bắt đầu ở gian phòng kế bên, tôi có thể nghe thấy tiếng sục sạo của hai người bạn bộ gặm nhấm cùng phòng khi chúng vui sướng nhảy vào bức tường rỗng phía bên trái. Và ở bên ngoài mưa vẫn tiếp tục gào thét như thể chính bầu trời kia đang cười vì một trò đùa thú vị nào đó mà chỉ có tôi là  không hiểu.

Nguyễn Quốc Vương dịch từ nguyên bản tiếng Anh

[1] Kiểu áo cộc tay bó sát người.

[2] Một kiểu cửa hàng rất phổ biến ở Philipin bán hàng tạp hóa, đồ uống.  Đàn ông thường đến đây tụ tập, giải trí, uống rượu.

[3] Tên một ban nhạc sinh viên ở Philipin được thành lập từ năm 1992.

[4] Một loại rượu vang được đặt tên theo tên tu sĩ pháp Pierre Perignon (1638-1715)

[5] một loại thảo mộc thuộc họ đậu tên khoa học là Pterocarpus indicus.

 


Cũ hơn Mới hơn