Người Nông Dân Và Con Lửng

Ngày xửa ngày xưa, có vợ chồng người nông dân sống trong ngôi nhà dựng trên ngọn núi cách xa hẳn thành thị. Hàng xóm duy nhất của họ là con lửng hiểm độc.
Con lửng này ban đêm thường băng qua cánh đồng cướp phá hoa màu và lúa mà người nông dân mất bao công chăm bón. Con lửng ngày càng trở nên độc ác và tinh quái hơn khi tàn phá khắp nơi trên cánh đồng khiến cho người nông dân vốn hiền lành chất phác cũng không chịu đựng nổi nữa và ông quyết định ra tay trừng trị. Người nông dân nằm phục ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm khác với một chiếc gậy lớn hi vọng sẽ tóm được con lửng nhưng tất cả chỉ là hão huyền. Sau đó ông đặt bẫy để chống con thú ác này.

Sự lo lắng và kiên nhẫn của người nông dân đã được đền đáp. Vào một ngày đẹp trời, khi đi dạo vòng quanh ông nhận ra con lửng đã rơi xuống cái hố ông đào trước đó. Người nông dân rất vui sướng liền trói chặt con lửng mang về. Về đến nhà ông nói với vợ: “cuối cùng thì ta cũng tóm được con lửng độc ác này.Bà phải trông chừng nó cẩn thận đừng để nó thoát vì ta muốn nhúng nó vào nồi súp tối nay”. Vừa nói ông vừa treo con lửng lên xà nhà trong kho và đi ra đồng làm việc.

 

Con lửng giờ đây lâm vào cảnh đau khổ tột cùng vì nó chẳng muốn chui vào nồi súp tối nay chút nào và nó nghĩ nghĩ rất lâu để cố tìm ra một kế nào đó để trốn thoát. Thật khó mà nghĩ ra kế gì khi nó đang bị treo đầu chúc xuống . Rất gần đấy, ngay lối vào nhà kho , đang nhìn ra cánh đồng xanh tươi cây cối với ánh nắng rải vàng là bà vợ người nông dân đang giã lúa mạch. Bà lão trông rất mệt mỏi và già nua. Khuôn mặt bà chằng chịt nếp nhăn và rám nắng, thỉnh thoảng bà ngừng lại để lau những giọt mồ hôi lấm tấm trên khuôn mặt.

 

“ Thưa bà lão kính mến” con lửng kêu lên. Bà đang phải làm công việc thật nặng nhọc khi tuổi già sức yếu. Sao bà không cho phép tôi làm việc đó cho bà. Tôi có cánh tay thật khỏe và tôi sẽ làm nhẹ bớt việc cho bà trong chốc lát”.
“ Cảm ơn lòng tốt của ngươi ” , bà lão đáp. “Nhưng ta không thể cho ngươi làm việc này được vì ta không được phép cởi trói cho ngươi vì nếu ta làm thế ngươi sẽ trốn mất và chồng ta sẽ nổi giận khi biết điều đó”.

Nhưng con lửng vốn là một trong những con vật xảo quyệt nhất nên nó lại tiếp tục nài nỉ với giọng thật là buồn bã: “ Bà thật độc ác. Bà có thể cởi trói cho ta bởi vì ta hứa là ta sẽ không chạy trốn. Nếu bà sợ chồng mắng ta sẽ cho bà trói lại trước khi ông ấy về khi ta đã giã xong lúa mạch cho bà. Ta cảm thấy thật đau đớn mệt mỏi khi bị treo như thế này. Nếu bà hạ ta xuống dù chỉ vài phút thôi ta cũng thực sự biết ơn”.

 
Vợ người nông dân là người thật thà, nhân hậu và không bao giờ nghĩ xấu về ai. Bà không hề nghĩ rằng con lửng làm thế chỉ là để đánh lừa bà rồi chạy trốn. Bà cũng cảm thấy có lỗi khi bà quay lại nhìn con vật. Trông con vật thật khốn khổ khi chân bị treo lên xà nhà còn đầu thì dốc ngược xuống, những sợi dây thừng siết chặt hằn cả vào da. Với tấm lòng nhân hậu và tin rằng con lửng đã hứa là không chạy trốn, bà liền tháo dây thừng và thả nó xuống.

Sau đó bà đưa cho nó cái chày gỗ và bảo nó làm việc cho bà nghỉ một lát. Con lửng cầm lấy cái chày nhưng thay vì làm việc như nó đã hứa, nó bất ngờ dùng chày phang mạnh vào bà cụ làm bà cụ ngã lăn ra. Con lửng giết chết bà cụ và xẻ thịt bà cụ để nấu súp và đợi ông lão nông dân trở về. Ông lão đã làm việc vất vả cả ngày trên đồng và khi làm việc ông sung sướng nghĩ đến việc từ nay mồ hôi công sức ông đổ xuống cánh đồng sẽ không bị con lửng tai quái phá hại nữa.
Khi hoàng hôn buông xuống, ông ngừng làm việc và trở về nhà. Ông rất mệt mỏi nhưng ý nghĩ về bữa tối với nồi súp thịt lửng nóng đang đợi sẵn làm ông phấn khởi. Ông không nghĩ rằng con lửng đã trốn thoát và trút sự trả thù tàn bạo lên bà vợ khốn khổ.

 
Trong lúc ấy, con lửng đã mặc xong trang phục của bà cụ và ngay khi nhìn thấy ông lão về đến liền chạy ngay ra hiên để đón: “Cuối cùng thì ông đã về. Tôi đã nấu súp con lửng và đợi ông lâu rồi”.
Ông lão nhanh nhẹn tháo đôi dép cỏ và ngồi xuống trước mâm cơm nhỏ. Người nông dân chất phác này không bao giờ ngờ được rằng người đã đợi ông và mời ông ăn súp không phải là bà vợ mà lại là con lửng.

Sau đó đột nhiên con lửng hiện nguyên hình và gào lên: “ ha ha… ông đang ăn thịt vợ mình đó. Hãy nhìn vào đống xương trong nhà bếp xem!”.

Con lửng cười vang chế nhạo rồi phóng nhanh về hang sâu trên ngọn đồi. Người nông dân còn trơ lại một mình. Ông khó có thể tin được những gì ông đã nghe và đã thấy. Sau đó khi ông hiểu ra đấy là sự thật, ông kinh hoảng và ngất xỉu. Khi tỉnh lại, ông bật khóc, nước mắt rơi lã chã. Ông khóc to và cay đắng.Lòng ông tràn ngập nỗi niềm đau đớn và thất vọng. Thật là khủng khiếp khi người vợ thủy chung tần tảo đã bị con lửng giết và đem nấu súp khi ông đang âm thầm làm việc trên cánh đồng và không hề hay biết tí gì về điều ấy và tự chúc mừng mình rằng giờ đây ông không còn phải lo lắng vì sự phá hoại của con vật khốn kiếp ấy nữa. Và trời ơi, thật là khủng khiếp, ông đã suýt chút nữa ăn thứ súp nấu bằng thịt người vợ thân yêu. “Ôi trời ơi, trời ơi! Ông gào lên thảm thiết”.
Khi ấy, không xa chỗ người nông dân là bao trên cùng một ngọn đồi có một chú thỏ tốt bụng sinh sống. Chú thỏ đã nghe thấy tiếng ông lão khóc nên đi tới để xem có chuyện gì đang xảy ra và xem xem liệu mình có thể giúp gì được ông lão láng giềng không. Ông lão kể cho chú thỏ nghe toàn bộ những gì đã xảy ra.

 
Nghe xong câu chuyện, chú thỏ vô cùng tức giận với con lửng đểu cáng và độc ác này và bảo ông lão hãy để cho chú lo liệu mọi chuyện, nhất định chú sẽ trả được thù cho bà lão. Cuối cùng ông lão cũng được an ủi phần nào, ông lau nước mắt cảm ơn chú thỏ đã đến và an ủi ông giúp ông vơi dịu nỗi đau.

Chú thỏ khi thấy ông lão đã trở lại bình tĩnh liền trở lại nhà để nghĩ kế trừng trị con lửng độc ác.
Ngày hôm sau thời tiết thật tuyệt vời và chú thỏ lên đường đi tìm con lửng. Không thấy con lửng ở trong rừng, ở sườn đồi, trên cánh đồng hay bất cứ chốn nào, chú thỏ liền tìm đến hang và thấy con lửng đang ở đó. Hắn không dám ló mặt ra ngoài vì sợ cơn thịnh nộ của người nông dân. Chú thỏ gọi to: “ Tại sao cậu không ra ngoài trong một ngày đẹp trời như thế này? Hãy đi với tớ và chúng mình sẽ cùng đi cắt cỏ trên đồi”.
Con lửng không chút mảy may nghi ngờ vì chú thỏ là chỗ quen biết nên nó liền đồng ý đi cùng với niềm vui thú rằng sẽ rời xa chỗ này và tránh được cuộc chạm trán với người nông dân.

Chú thỏ dẫn con lửng đi qua nhiều dặm đường để đến ngọn đồi có bãi cỏ ngọt như mật, tốt um tùm. Cả hai bắt đầu cắt cỏ sao cho được càng nhiều càng tốt để mang về nhà làm thức ăn dự trữ trong mùa đông. Sau khi cắt hết, cả hai bó lại thành bó đặt lên lưng và lên đường trở về nhà. Lần này thì chú thỏ để cho con lửng đi trước. Đi được một đọan, chú thỏ liền lấy ra một viên đá lửa và một thanh thép chà sát chúng vào nhau ở phía trên lưng con lửng  làm bó cỏ bén lửa.

 

Con lửng nghe thấy tiếng viên đá lửa đánh vào thanh thép liền hỏi: “ Có tiếng gì lạch cạch ấy nhỉ?”. “Ồ không có gì cả”, chú thỏ đáp. Tớ lẩm bẩm lạch cạch, lạch cạch vì ngọn núi này tên là “Lạch Cạch” mà.

 

Ngọn lửa bắt đầu lan khắp bó cỏ khô trên lưng con lửng. Con lửng nghe tiếng lửa reo trên lưng liền hỏi: “ Gì thế nhỉ?”
“ Giờ thì chúng ta đã về đến ngọn núi Lửa rồi”, chú thỏ trả lời.
Lần này bó cỏ gần như đã cháy hết và bén vào đám lông trên lưng con lửng. Con lửng giờ thì đã biết chuyện gì đang xảy ra khi ngửi thấy mùi khói. Thét lên đau đớn, con lửng cố sức vùng chạy thật nhanh chui tọt vào hang.
Chú thỏ chạy theo và thấy con lửng đang nằm bệt trên giường rên rỉ vì đau.
“ Cậu thật không may!”, chú thỏ nói. “ tớ không thể tưởng tưởng nổi là tại sao chuyện ấy lại có thể xảy ra. Tớ sẽ mang thuốc cho cậu và nó sẽ làm lưng cậu lành lại nhanh chóng”.

 

 
Chú thỏ đi ra và sung sướng mỉm cười vì sự trừng phạt dành cho con lửng độc ác đã bắt đầu. Chú đã hi vọng rằng ngọn lửa sẽ thiêu chết con lửng, đấy không phải là điều gì quá đáng với con vật độc ác đã giết hại dã man bà lão nông dân tốt bụng chân yếu tay mềm, người đã động lòng thương hại và tin vào những lời đường mật của nó.

 

Chú thỏ về nhà và chế ra thuốc mỡ bằng cách trộn nước sốt và ớt đỏ lại với nhau. Chú thỏ mang thứ thuốc ấy lại cho con lửng nhưng trước khi xoa cho nó, chú bảo con lửng rằng thứ thuốc này sẽ làm cho nó cực kì đau đớn nhưng nó cần phải kiên nhẫn vì đây là thứ thuốc chữa bỏng đặc biệt công hiệu.

Con lửng cảm ơn chú thỏ và cầu xin chú thỏ hãy bôi ngay thuốc lên lưng nó. Nhưng không có lời nào có thể tả xiết nỗi đau đớn cực độ của con lửng khi chú thỏ bôi thứ thuốc “ thần diệu” ấy lên khắp tấm lưng trần phồng rộp của nó. Nó lăn lộn quay cuồng và rú lên đau đớn. Chú thỏ đứng nhìn và cảm thấy rằng bà lão giờ đây đã bắt đầu trả được thù.

Con lửng phải nằm bệt trên giường khoảng chừng một tháng, nhưng cuối cùng bất chấp thứ thần dược chế từ ớt đỏ của chú thỏ, những vết bỏng trên lưng nó đã lành lại. Khi chú thỏ nhìn thấy con lửng đã lành vết thương chú liền nghĩ đến một kế khác có thể giết chết con lửng độc ác này. Vì thế một ngày nọ chú đến hang con lửng để thăm và chúc mừng vết thương đã lành lại.

Trong khi nói chuyện chú thỏ có nhắc đến việc chú sẽ đi câu cá và chú chú bảo thật là tuyệt vời nếu đi câu cá trong tiết trời đẹp như thế này và biển thì êm ả.

 

Con lửng độc ác, ngu ngốc không nhận ra thâm ý của chú thỏ nên quên bẵng sự đau đớn mà nó đã phải chịu đựng suốt một tháng ròng và nghĩ rằng sẽ thật là hay ho, vui vẻ nếu cùng với thỏ đi câu cá. Vì thế nó hỏi chú thỏ xem liệu chú thỏ có thể đưa nó đi câu cá cùng vào lần tới không. Đấy chính là điều chú thỏ đang mong đợi và lẽ dĩ nhiên là chú vui vẻ đồng ý.

Sau đấy, chú thỏ về nhà và đóng hai chiếc thuyền, một cái làm bằng gỗ và một cái làm bằng đất sét. Cuối cùng cả hai chiếc thuyền đã xong, và khi chú thỏ đứng nhìn tác phẩm của mình chú cảm thấy rằng sự vất vả sẽ được đền đáp nếu kế hoạch của chú thành công và giờ đây chú có thể cố gắng giết chết con lửng độc ác.

 

Ngày chú thỏ mời con lừng đi câu cá đã đến. Chú thỏ giữ chiếc thuyền làm bằng gỗ cho mình và đưa cho con lửng chiếc thuyền làm bằng đất sét. Con lửng vốn chẳng biết tí gì về chuyện thuyền bè liền vui vẻ nhận và nghĩ rằng chú thỏ thật là tốt bụng. Cả hai chèo thuyền và lên đường.

Sau khi ra khỏi bờ một quãng xa, chú thỏ liền bảo với con lửng là cả hai sẽ chèo thi xem chiếc thuyền nào đi nhanh hơn. Con lửng đồng ý ngay và cả hai rán hết sức chèo. Giữa cuộc đua con lửng nhận ra thuyền của nó đang rã dần ra từng mảnh vì nước đã thấm vào đất sét. Nó gào to kinh hãi cầu cứu chú thỏ. Nhưng chú thỏ đáp lại rằng chú làm thế là để trả thù cho bà lão nông dân tội nghiệp và kết cục này là điều chú trông đợi bấy lâu. Đã đến lúc kẻ gây ra tội ác phải bị trừng trị. Chú thỏ nâng mái chèo và giáng mạnh vào con lửng cho tới khi nó chìm nghỉm cùng với chiếc thuyền đất sét.

Và thế là cuối cùng chú thỏ đã làm tròn lời hứa với người nông dân. Chú quay mũi thuyền chèo nhanh về bờ. Chú úp thuyền lên bãi biển và chạy nhanh về kể cho ông lão nghe toàn bộ câu chuyện chú đã giết con lửng độc ác như thế nào.
Ông lão cảm động ứa nước mắt cám ơn chú thỏ nhiệt tình và tốt bụng. Ông lão nói rằng trước ngày hôm nay ông không thể chợp mắt vào ban đêm và không tìm thấy cảm giác yên bình vào ban ngày khi mối thù với con lửng chưa trả được. Nhưng từ giờ trở đi ông có thể sống thanh thản. Ông lão cầu xin chú thỏ hãy ở lại với ông, sống cùng ông trong căn nhà này. Và kể từ ngày đó, chú thỏ đến ở cùng người nông dân và họ đã sống bên nhau hạnh phúc như những người bạn tốt cho đến cuối đời.

 

Nguyễn Quốc Vương dịch

 


Cũ hơn Mới hơn