Chàng võ sĩ tí hon


 

Rất nhiều năm trước đây có một người đàn ông chất phác tên là Kên-ta sống cùng với vợ trong ngôi làng nhỏ ở miền nam nước Nhật. Đôi vợ chồng sống bên nhau rất hạnh phúc. Cho dù công việc hàng ngày vô cùng cực nhọc, họ vẫn kể cho nhau những tin tức mới để cho cuộc sống thêm vui vẻ. Kên-ta kể cho Mô-ri nghe về những chuyện xảy ra trong làng và người vợ kể cho chồng nghe những tin tức mà cô biết được từ những người hàng xóm. Cho dù nghèo khổ, họ vẫn luôn cảm thấy hạnh phúc. Nhưng hạnh phúc của họ không trọn vẹn vì họ vẫn chưa có con nối dõi.

Mỗi buổi sáng đôi vợ chồng đều không quên cầu khẩn thần mặt trời ban cho họ một đứa con trai. Đôi vợ chồng quá khao khát một đứa con trai cho nên một ngày kia họ khấn : “ Chúng con sẽ thật hạnh phúc nếu có được một mụn con trai cho dù nó có nhỏ như ngón tay út đi nữa. Nếu người ban cho chúng con một mụn con trai, chúng con sẽ làm bất cứ điều gì để báo đáp lòng tốt của người”Nhiều tháng qua đi nhưng họ vẫn chưa có con. Cuối cùng khi họ đã gần như tuyệt vọng thì người vợ ngạc nhiến sung sướng nói với chồng rằng chẳng bao lâu nữa họ sẽ có một đứa con. Niềm vui của đôi vợ chồng hiếm muộn lúc này không bút nào tả xiết. Họ lập tức đi đến ngôi đền[1] trong làng để tạ ơn thần mặt trời đã ban phước lành cho họ. Nhưng đến ngày người vợ trở dạ, mọi người vô cùng kinh ngạc khi chứng kiến đứa trẻ sinh ra chỉ nhỏ bằng ngón tay út của người lớn. Tuy nhiên cặp vợ chồng Kên-ta và Mô-ri rất hạnh phúc và họ ghi nhớ lời hứa với thần mặt trời. Để không quên lời ước nguyện ngày nào họ đặt tên cho cậu con trai là “ Ngón Út”.Đôi vợ chồng hết mực yêu thương cậu con trai cho dù cậu bé chỉ nhỏ bằng một ngón tay.

Ngày tháng trôi đi, cậu bé có lớn và khỏe mạnh lên nhưng vẫn không nhỉnh hơn ngón tay út là mấy. Vì thế đôi vợ chồng thường đi đến ngôi đền để khẩn cầu thần mặt trời phù hộ cho đứa con bé bỏng. Nhưng cho dù nhỏ bé, “ Ngón út” vẫn rất dũng cảm và khỏe mạnh.

Một ngày kia cậu nói với cha mẹ bằng chất giọng nhỏ nhẹ đáng yêu: “Cha mẹ kính yêu! Cám ơn cha mẹ đã yêu thương và chăm sóc con khi con còn bé. Nhưng giờ đây con đã lớn và con muốn tới kinh đô Kyoto tráng lệ nơi thiên hoàng đang ở. Con muốn được trở thành một võ sĩ dũng cảm của Thiên hoàng[2].”

Đôi vợ chồng Kên-ta và Mô-ri có ngạc nhiên đôi chút nhưng rồi họ nhận ra rằng cậu con trai đã đủ cứng cáp để chu du đây đó, tìm hiểu thế giới bên ngoài. Nhưng đôi vợ chồng cảm thấy không yên tâm khi cậu con trai quá nhỏ bé. Nhưng không có gì làm vừa lòng cậu bé hơn là việc cho phép cậu lên đường đi tìm và gia nhập quân đội của thiên hoàng. Sau khi cha mẹ đồng ý cho phép lên đường, “Ngón út” nói với cha mẹ: “ Vì con sẽ lên đường chu du thế giới bên ngoài nên cha mẹ hãy cho con một cây kim. Từ cây kim này con sẽ chế ra một thanh gươm. Nếu con trở thành một võ sĩ thì con cần phải có một thanh gươm sắc để bảo vệ mình”.Và thế là bà mẹ lấy từ chiếc hộp đựng đồ may vá ra một cây kim lớn sắc nhọn đính lên chiếc áo của cậu con trai yêu quý. Xong rồi, “ Ngón út” lại lên tiếng: “ Xin cha mẹ hãy cho con một chiếc bát gỗ và một chiếc đũa. Con sẽ đi lên Kyoto bằng đường sông vì thế con cần chiếc bát để làm thuyền và chiếc đũa để làm mái chèo”Ông bố chạy vội vào bếp và trở lại với một chiếc bát nhỏ và một chiếc đũa. Họ đưa cho “ Ngón út những thứ ấy và dặn cậu con trai đi đường thận trọng và dùng chiếc bát và chiếc đũa cho thật tốt. Ngày lên đường đã tới và “ Ngón út” chào từ biệt cha mẹ để lên đường. Khi cậu chèo thuyền rời khỏi bờ sông Yo-đô, đôi vợ chồng nhìn theo cậu con trai với ánh mắt buồn bã. Họ vẫy tay chào tạm biệt và chẳng bao lâu đứa con trai yêu quý đã khuất khỏi tầm mắt.
Trên dòng sông Yô-đô chiếc thuyền nhỏ nhấp nhô tựa như chiếc phao câu, nhưng “Ngón Út” là chàng trai khỏe mạnh và cậu ráng sức chèo bằng chiếc đũa cha mẹ đã đưa. Nhưng đó quả thực cũng là một cuộc hành trình nguy hiểm đối với một chiếc thuyền nhỏ và mái chèo dường như quá nặng cho dù nó chỉ là một chiếc đũa. Nhưng đấy là lẽ thường vì các bạn phải nhớ rằng “Ngón Út” rất nhỏ và thậm chí mái chèo còn cao hơn cậu. Thỉnh thoảng gió thổi mạnh và những con sóng lớn chồm lên làm chiếc thuyền suýt đắm. Đôi khi những con cá lớn hiện ra khỏi làn sóng xanh và tấn công lữ khách nhỏ bé lạ lẫm trên chiếc thuyền tí hon ngộ nghĩnh. Tuy nhiên “Ngón Út” không hề run sợ, cậu chèo ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm khác và luôn giữ cho chiếc thuyền lướt đi trên dòng nước.

Sau chuyến hành trình dài và vất vả “Ngón Út” đã đến được Kyoto. Cuối cùng cậu đã đến được nơi ao ước, kinh đô của nước Nhật nơi thiên hoàng ở. Lòng tràn ngập niềm vui sướng và đầy tự tin , “Ngón Út” thẳng tiến vào bên trong kinh thành Kyoto. Mọi thứ đều lạ lẫm đối với một cậu bé nhà quê như cậu vì cậu chưa bao giờ đặt chân đến thành phố cho dù là một thành phố nhỏ nói chi đến một thành phố lớn như thế này. “ Ngón út” ngắm nhìn mọi vật với vẻ hết sức ngạc nhiên, thích thú. Trên con đường chính, từng đoàn võ sĩ diễu hành theo hàng lớn. Bên lề đường là một võ sĩ quý tộc mặc áo giáp cưỡi trên con ngựa trắng lộng lẫy. Phía bên kia là một cỗ xe bằng vàng có lẽ của một nàng công chúa nào đó được kéo bởi hai viên tùy tùng khỏe mạnh. Sự rực rỡ và những âm thanh của kinh thành tráng lệ đã cuốn hút “ Ngón Út” và trái tim cậu đập mạnh. Cậu nắm thanh gươm quý chặt hơn và tiến về phía lâu đài của thiên hoàng. Chẳng mấy chốc cậu đã đi đến chiếc cổng bằng gỗ cao vút có hai võ sĩ khổng lồ đứng gác với thanh kiếm dài trong tay. Họ làm nhiệm vụ gác cửa và trông chừng tất cả những vị khách đi qua. Bởi thế “Ngón Út” biết rằng cuối cùng mình đã tìm được cung điện của thiên hoàng. Nhờ thân hình nhỏ bé, “Ngón Út” lanh lẹ nhảy qua khe cửa vào bên trong khu vườn của cung điện. Cậu bẽn lẽn tiến đến trước cửa chính của cung điện và kêu lên “ Xin chào! Xin chào” nhưng giọng cậu quá nhỏ nên không ai nghe thấy. Sau đó gắng hết sức bình sinh cậu gào lên: “ Kính chào !xin kính chào thiên hoàng vĩ đại”. Và cuối cùng nghe thấy giọng nói khe khẽ, một vệ sĩ đã nhận ra “ Ngón Út” và đưa chủ nhân cung điện đến bên ngưỡng cửa. Nhưng lạ chưa- làm gì có ai ở đây? Thiên hoàng không nghĩ là lại có một vị khách tí hon đến gõ cửa. Giọng nói nhỏ bé lại tiếp tục gào lên: “ Xin kính chào thiên hoàng vĩ đại. Con ở ngay bên dưới chân người đây!”. Và khi chủ nhân cung điện nhìn xuống, ông nhìn thấy một cậu bé, một cậu bé tí hon nhất mà ông từng thấy. Cậu ta không cao hơn một ngón tay. Chủ nhân lâu đài cúi xuống và nhẹ nhàng hỏi “ Ngón Út”: “ Này cậu bé tí hon, cậu chờ đợi điều gì ở ta”Ngón út” đáp lời: “ Con là Ngón Út , và con đển đây để học trở thành một võ sĩ vĩ đại của người”.Thiên hoàng rất bằng lòng với dáng vẻ và những lời nói dũng cảm của vị khách lạ tí hon. “ Ngươi sẽ được trở thành một võ sĩ .” Ông nói. “ Nào hãy cùng đến gặp cô con gái nhỏ của ta. Ta muốn ngươi trở thành vệ sĩ riêng cho con gái ta”.

Đấy là câu chuyện giải thích tại sao “ Ngón út” đến kinh đô nước Nhật và trở thành vệ sĩ riêng của công chúa. Cuộc sống trong cung điện của nàng công chúa là quãng thời gian đẹp tuyệt vời chưa từng có trong đời “ Ngón út”. Nàng công chúa rất yêu mến người vệ sĩ tí hon và thường cho “Ngón Út” tháp tùng nàng đến mọi nơi.

Một ngày kia nàng công chúa đến thăm một ngôi đền ở ven thành phố và cũng như thường lệ “ Ngón Út” đi cùng để bảo vệ nàng . Trên đường trở về nhà họ băng qua một khu rừng rậm và ngay khi họ tiến vào giữa khu rừng thì một tên tướng cướp cao lớn, dữ tợn đột ngột hiện ra trước mặt công chúa. Tên cướp liều lĩnh và trơ trẽn túm lấy tay áo Ki-mô-nô[3] của công chúa. “ Cứu tôi với! Cứu tôi với!” nàng công chúa kêu lên. Nàng công chúa vùng vẫy cố thoát ra khỏi tay tên cướp nhưng không nổi vì tên cướp khỏe và nắm tay áo công chúa rất chắc. Thấy nàng công chúa gặp nguy hiểm, “ Ngón út” liền tuốt gươm khỏi vỏ và nhảy lên háng tên cướp. Ráng hết sức bình sinh, “ Ngón Út” đâm một nhát gươm trúng chỗ hiểm của tên tướng cướp. “Á… Á… Á…! ta bị thương mất rồi” ,tên tướng cướp rên lên đau đớn. Sau đó hắn nhìn xung quanh xem kẻ nào đã cả gan dám đâm hắn. Nhưng vì “ Ngón Út” rất nhỏ nên cậu có thể chạy vào chạy ra quanh chân của tên tướng cướp, thọc thanh gươm vào các ngón và gót chân hắn. Còn tên tướng cướp thì quá cao lớn và vụng về nên không thể tóm được “Ngón Út”. Tên tướng cướp cũng không thể chạy thoát nổi. Mỗi khi tên cướp định vùng chạy thì “ Ngón Út” lại túm chặt lấy ống quần và đâm hắn một nhát. Cứ thế “ Ngón Út” tấn công hắn liên tiếp. Và cứ mỗi lần tên tướng cướp định tóm lấy chàng vệ sĩ tí hon thì “ Ngón Út” lại núp vào những kẽ ngón chân hoặc nếp gấp ở ống quần hắn. Tên tướng cướp không thể chạy khỏi chàng vệ sĩ tí hon, cũng không thể tóm được đối thủ khó chịu này vì thế tên tướng cướp phải chịu đầu hàng vô điều kiện. Khi “ Ngón Út” nhảy xuống đất, tên tướng cướp liền chạy trốn vào rừng bỏ lại rất nhiều của cải và một chiếc vồ. Nàng công chúa trước đó đứng run rẩy dưới gốc cây khi chứng kiến cuộc chiến giữa người vệ sĩ tí hon và tên tướng cướp to lớn giờ đây tiến lại với vẻ mặt vui sướng và biết ơn. Nàng công chúa nói với người vệ sĩ tí hon: “ Thật biết ơn chàng đã dũng cảm đánh bại tên tướng cướp xấu xa. Chàng đã cứu sống em. Nếu không có chàng chắc rằng tên cướp đã bắt cóc em đem vào khu rừng. Và rồi hắn sẽ buộc cha em phải trả một khoản tiền chuộc lớn để em được tự do. Em sẽ nói với vua cha về lòng dũng cảm của chàng và chắc chắc người sẽ thưởng công cho chàng xứng đáng.”Sau đó nàng công chúa nhặt lấy chiếc vồ mà tên cướp bỏ lại và nói với “ Ngón Út”: “Đây là chiếc vồ có phép thần, là gia bảo của dòng họ tên tướng cướp. Nếu chàng ước bất cứ điều gì, chiếc vồ thần kì này sẽ giúp chàng toại nguyện”. “ Ngón út” rất sung sướng khi nghe điều ấy và cậu ước: “ Làm ơn biến ta thành một chàng trai cao lớn khỏe mạnh như những chàng trai khác”Cậu nhắc đi nhắc lại điều ước ba lần và kì lạ thay mỗi lần chàng kêu điều ước thì chàng lại cao thêm mấy tấc. Và ngay trước mắt nàng công chúa, Ngón Út giờ đây đã trở thành một võ sĩ cao lớn, khôi ngô tuấn tú.

Một bữa tiệc mừng lớn được dọn ra trong tòa cung điện lộng lẫy tối hôm đó. Mọi võ sĩ đều trầm trồ khen ngợi và ngưỡng mộ lòng dũng cảm cũng như vẻ khôi ngô khỏe mạnh của “ Ngón Út”. Nhà vua rất vui lòng liền gả cô công chúa cho chàng võ sĩ dũng cảm. Ngày tiếp theo, “ Ngón Út” và người vợ xinh đẹp lên đường trở về làng quê nơi mẹ cha chàng sinh sống. Nhưng lần ngày “ Ngón Út” không trở về trên chiếc thuyền làm bằng chiếc bát gỗ với mái chèo là chiếc đũa nữa. Nhà vua đã ban cho đôi vợ chồng trẻ một chiếc thuyền lộng lẫy với cánh buồm trắng thật lớn để lướt dọc dòng sông. Đôi vợ chồng trẻ cưỡi thuyền vượt qua những ngọn sóng xanh biếc trở về thăm cha mẹ già ở làng quê đang trông ngóng. Và cuối cùng khi cha nàng công chúa qua đời, “ Ngón út” đã trở thành một vị vua vĩ đại.

 

Nguyễn Quốc Vương dịch

 

         

 


Cũ hơn Mới hơn