Buổi chiều tà trong công viên ngày ấy

Buổi chiều tà trong công viên ngày ấy

Tác giả: Otsu Ichi

Thời tôi còn là học sinh tiểu học ở cạnh nhà có một công viên nhỏ. Khi hoàng hôn buông xuống tiếng xe cộ và sự náo động của con người biến mất.Sau đó chỉ còn lại công viên với không gian tĩnh lặng và chiếc giày  trẻ con  ai đó bỏ quên nằm lăn lóc.

Cho dù lũ bạn chơi cùng đã trở về nhà vì đã đến giờ ăn tối tôi vẫn phải ở lại công viên  giết giời gian cho đến khi bố mẹ đi làm về.

Khi đã chán trò đu đưa trên ghế xích đu một mình, tôi cảm thấy như có cái gì đó vẫy gọi tôi đến chơi nơi bãi cát.Bãi cát ấy nằm ở góc công viên. Tuy nhiên  lũ trẻ con thường mê mải với ghế xích đu hay ván trượt mà quên bẵng đi nơi đó. Vào buổi chiều tà khi ánh mặt trời xuyên qua khe các tòa nhà nhuộm đỏ cảnh vật xung quanh,  tôi chơi ở bãi cát  một mình không một người trò chuyện. Có một chiếc xô nhựa màu vàng không rõ là của ai đặt ở đó. Tôi tháo giày và tự đắp cát lên chân mình. Những hạt cát nhỏ và lạnh lọt vào kẽ các ngón chân làm tôi cảm thấy thật dễ chịu.

Tôi chơi trò thọc tay vào sâu bên trong cát. Tôi muốn thử xem cát sâu đến đâu trong lòng đất. Khi chọc thẳng cánh tay vào cát tôi thấy  bất cứ chỗ nào cũng đều sâu thẳm và cuối cùng là ngập đến tận vai. Khi tôi nói chuyện này với bố, ông tỏ vẻ không tin: “ Cho dù là bãi cát thì nó cũng phải có đáy chứ, không thể nào có chuyện đó”.

Tôi nghĩ bố tôi đã mắc sai lầm.

Thực tế là tôi có thể đưa tay vào bãi cát ngập sâu đến đâu cũng được. Tôi đã thử nhiều lần bằng cách đưa tay ngập sâu vào trong cát.

Tôi không nhớ lần đó là lần thứ bao nhiêu. Vào lúc cái cây mọc ở góc công viên trở nên đen sẫm do ánh chiều tà, tôi thọc cánh tay phải vào bãi cát ngập đến vai. Tôi cảm thấy như đầu ngón tay tôi chạm phải vật gì.

Dường như trong bãi cát có chôn thứ gì đó. Nó mềm và lạnh. Tôi hăm hở vươn tay thọc sâu vào bên trong bãi cát để xem đó là thứ gì. Đầu ngón giữa tay tôi chạm vào vật gì đó mềm và sưng phồng lên. Tôi cố nắm lấy và kéo lên nhưng không với tới được. Thay vào đó tôi cảm thấy trong lòng cát có cái gì đó đang quấn lấy ngón tay tôi. Khi tôi rút tay ra để kiểm tra xem thì thấy đấy là những sợi tóc dài. Có đến mấy sợi quấn quanh ngón tay tôi. Có lẽ đó là tóc của con gái cho dù nó bị bẩn và xây xước bởi cát.

Tôi  thọc tay vào cát một lần nữa và cố sờ vào vật đang bị chôn trong đó. Nhưng lần này cho dù có thọc sâu đến mấy đầu ngón tay tôi cũng không tìm thấy bất cứ thứ gì. Tôi cảm thấy vô cùng luyến tiếc. Trong ráng đỏ những tòa nhà vây quanh công viên với những cửa sổ đóng chặt giống như một bức tường khổng lồ ngăn cách tôi và bãi cát với thế giới xung quanh.

Bất thình lình tôi cảm thấy như có  vật gì va vào  cánh tay phải  đang thọc sâu trong  cát. Cảm giác ấy giống như cảm giác bị lũ cá nhỏ vây quanh dùng miệng đớp.

Ngay sau đó cổ tay tôi bị tóm lấy. Lực tóm khá mạnh. Cổ tay tôi bị siết chặt lại. Tôi cố sức rút tay ra nhưng cánh tay phải  không hề nhúc nhích như thể nó dính liền vào nơi ấy. Xung quanh không hề có một ai dẫu tôi có kêu cứu cũng chỉ có tiếng vọng đập lại từ những tòa nhà vây quanh công viên. Bàn tay tôi nắm chặt lại thành nắm đấm bị một sức mạnh nào đó bắt phải mở ra. Tôi cảm thấy trong lòng bàn tay tôi có đầu ngón tay nhỏ bé của ai đó. Dường như  ngón tay đó đang viết chữ  lên lòng bàn tay tôi.

“Hãy đưa tớ ra khỏi đây!”

Ai đó trong bãi cát đã viết lên lòng bàn tay tôi như thế. Tôi thọc cánh tay trái vào sâu trong lòng cát và dùng ngón  tay viết lên mu bàn tay đang giữ lấy cổ tay phải tôi.

“Không được đâu”.

Ai đó trong lòng cát rời  cổ tay tôi ra một cách luyến tiếc. Tôi rút cả hai tay ra khỏi bãi cát và trở về nhà. Từ đó trở đi tôi không lại gần bãi cát nữa. Khi công viên bị phá để xây dựng khu chung cư tôi có đến để xem xem bãi cát thế nào nhưng ở đó không hề thấy có chiều sâu đủ để chôn vật gì trong đó.

Nguyễn Quốc Vương dịch từ tiếng Nhật.


Cũ hơn Mới hơn