Biển xanh sâu thẳm

Peter Hobbs lớn lên ở Cornwall rồi Yorkshire và hiện sống ở Luân Đôn.  “The shortday dying” (tạm dịch: ngày đang chết), cuốn tiểu thuyết đầu tiên của nhà văn đã giành giải thưởng Betty track và được đề cử vào giải thưởng whitbread first novel award và giải thưởng Llewellyn Rhys.

 

Nhà văn cũng đã cho in một tập truyện ngắn “ I could ride all day in my cool blue train”( năm 2006), truyện ngắn The deep blue sea là truyện ngắn rút ra từ cuốn sách này.

 

 

Tôi sống ở một thành phố phủ đầy mưa, một thành phố nước. Chúng tôi  vừa đưa nước lên các sườn núi và tôi  cảm thấy thật khó thở. Bụng chiếc máy bơm đang  phập phồng và nước thì chảy tràn ra lênh láng,  bầu không khí thật ẩm ướt. Trước đó, trời đã mưa liên tiếp suốt 33 ngày liền và mực nước đã dâng lên đến mức 8 inh. Các cột nhà đã khó có thể mà chịu đựng thêm được nữa  khi nước thì đẩy lên còn chúng tôi thì đang đẩy ra. Những người thợ sửa chữa   đã  sẵn sàng tiến thêm một mức khác và đẩy chúng tôi lên trên gác lần nữa. Tất cả thứ nước này chúng tôi không thể uống dù chỉ là một giọt. Chúng tôi đã phải  giảm xuống ở mức dùng hai chén nước sạch mỗi ngày. Đấy có thể là một điều tốt đẹp. Sal thì bỡn cợt rằng ai đó đã đái nhầm vào đây và tất cả  chúng ta rất có thể  sẽ phải bơi trong thứ nước đó. Vòi nước sạch dẫn từ máy lọc đến nhà bếp đã bắt đầu có vị không khác thứ nước cặn còn lại trong máy lọc là mấy. Nước từ vòi tắm hoa sen đã trở nên sền sệt và  có màu. Người ta  sẽ cảm thấy sạch sẽ hơn nếu không dùng nó. Sau cơn mưa mọi thứ đều bốc mùi hôi thối. Có thể chỉ có máy lọc nước là vấn đề đáng ngại còn tình hình thức ăn thì vẫn tạm có thể coi là ổn. Ở đây có nhiều vụ thu hoạch  rong, tảo  biển. Có hôm chúng tôi ăn cá và cũng có hôm chúng tôi ăn những gì có thể thay thế chúng.

Vào tuần cuối cùng thì những tầng bên dưới đều  đã nằm dưới mặt biển. Nó giống như ai đó đã nhấn chìm  thời thơ ấu của tôi vì  tôi lớn lên ở đây. Đó là quay lại thời điểm khi mà những đứa trẻ vẫn được phép ở trên những cây cột trước khi chúng được đưa tới những nơi khô ráo. Khi đó tôi 11 tuổi. Những chiếc xe vận tải tới và các bà mẹ cùng con cái thực hiện một cuộc di cư lớn. Ngoại trừ tôi bởi  mẹ tôi đã chết hơn nữa tôi đang ốm nên không đủ tiêu chuẩn để ra đi. Họ bỏ tôi lại để xem tôi có thể vượt qua được không. Tôi thầm nhủ rằng tôi sẽ vượt qua và   ai đó sẽ đến đây cho dù điều ấy đã không xảy ra.  Chẳng bao lâu người ta được phép đến đây và nhiều người đến để làm việc nhưng họ không được phép dời đi, không một ai được phép làm điều đó vào lúc này.

Một lần khi mực nước hạ xuống thấp trước mạn thuyền đã được làm xong, tôi ngồi trên một bậc và nhìn con thiên nga chưa ai nhìn thấy trước đó đang nổi bồng bềnh trên mặt nước như một bông hoa huệ cổ dài hoặc giống như  một bàn tay đang nắm một bông hoa. Và sau đó nó cất cánh gây ra tiếng động ầm ầm như sấm. Đôi cánh rộng sạch sẽ của nó quay tròn. Có thể rằng trong hồi tưởng của tôi nó đã lớn hơn thực tế đôi chút nhưng thực sự nó là con thiên nga khổng lồ. Thậm chí sau đó nó có vẻ như là một sinh vật trong thần thoại. Không một ai dám giết nó để làm thức ăn. Nhưng giờ đây mạn thuyền đã làm xong và những người khác tôi biết sẽ ra đi và không ai có thể nhìn thấy một loài chim nào khác ngoài những con mòng biển trong nhiều năm và thậm chí cuối cùng chúng đã học được cách tránh xa những chiếc tổ mà chúng tôi đã làm cho chúng.  Đôi khi cũng có một chiếc trực thăng bay qua hướng về phía này hay phía kia. Xa mãi ngoài phía tây có một đường như thể đường chân trời nơi thực sự là điểm bắt đầu của chốn khô ráo với con đê lớn giữ nước trong vịnh. Dẫu cho với thời tiết gần đây, tôi cũng không muốn nghĩ về những rắc rối mà họ đang gặp phải ở phía đó. Ở đây có dòng chảy ngược và dòng chảy xuôi. Những dòng chính chảy qua phía bên phải của thành phố và gần đây có thứ gì đó đen tối trong dòng sông Lớn , giống như người ta đổ một thìa dầu xuống sông và nó loang dọc theo dòng sông đó. Họ đã cắt đứt dòng chảy trong một vài ngày trong khi những người khác lo giải quyết rác nhưng trong thời gian chờ đợi thì mọi việc trở nên tồi tệ hơn và cuối cùng những cơn mưa còn  báo hiệu sự đen tối hơn cả nước dưới chân cầu thang.  Có những lời đồn len lỏi qua những vụ mùa rong tảo biển cho dù tôi vẫn chưa nhìn thấy nó. Thứ không thể chịu nổi ở đây là mùi. Và không ai có thể biết được bóng tối kia là gì. Một vài người đã ngã bệnh.  Nhưng tôi thì đã ốm một thời gian dài ngay từ buổi đầu. Bởi vì tôi nhớ  rằng căn bệnh  luôn luôn như thế. Những cơn ớn lạnh đến rồi đi, răng tôi đánh vào nhau lập cập và  tôi cảm thấy buồn nôn suốt cả ngày. Tất cả điều tôi có thể làm là gọi cho bác sĩ và nằm cong mình chớ người ta mang thuốc đến. Họ mang thuốc đến thật.

Những ngày đó tôi nằm trên giường. Chúng tôi được sắp xếp chỗ nằm trên một toa tàu nhô lên bên trong đoàn  tàu đã bị rách nát cả và những chiếc giường được đặt trong đó, chỉ còn màu xanh của tấm vải đệm là còn lại. Hầu hết các ngày  chỉ có tôi là người duy nhất ở đây. Những người khác phải làm việc. Các cây cột lắc  lư trong gió. Và với tiếng động của chiếc bơm dưới đáy tàu đặt ngay dưới chiếc bàn thấp dưới bạn, bạn sẽ có cảm giác là mình đang di chuyển nếu bạn uống thuốc và nhắm mắt lại.

Tôi có thể bồng bềnh cả ngày trên tàu xanh mát lạnh

Nếu tàu  kia chịu đi đúng đường ray.

Gần đây tôi đang viết nhưng việc đó diễn ra không suôn sẻ lắm. Không một ai thích những câu chuyện tôi vừa viết xong. Và dường như tôi không thể xuất bản chúng. Và bây giờ trong ít ngày tôi đang cố gắng viết một truyện mà tôi đặt tên là “ Rác ”. Nó là câu chuyện về thảm họa thời tiết khiến cho tất cả mọi người phải rời bỏ thế giới.  Lính cứu hỏa và bác sĩ lão khoa phải chạy lên sống trên mặt trời. Những ai có khả năng đáp ứng được điều đó đã di chuyển tới những hành tinh mát mẻ hơn ngoài hệ mặt trời. Chỉ còn lại tầng lớp dưới rớt lại trên thế giới và sống trong những căn phòng tí xíu, những thứ là bộ phận của một cỗ  máy khổng lồ thứ đem đến năng lượng và làm mát nhiệt độ bằng việc tái chế chất thải.  Nước và không khí được hạn chế một cách nghiêm ngặt.  Không có bất cứ thứ gì bị ném đi. Có sự đông đúc khủng khiếp ở đây nhưng sự phân chia có tính cá nhân nghiêm ngặt đã được tiến hành nhằm ngăn chặn rắc rối và sự sinh sản. Vì thế có những căn phòng nén chặt những cư dân sở hữu rác và đồ phế thải và trong số các phòng đó có một phòng  chứa một người đàn ông liều lĩnh, người có cảm giác rằng  anh ta không thuộc về nơi đó và đó là người đang lập kế hoạch để  có thoát ra chiếc “xà lim” này.  Anh ta nghĩ rằng anh ta có thể vượt qua nó để sống nếu như chỉ cần một cô gái  ở đây với anh ta. “ Nếu nàng ở đây với ta, ta sẽ vượt qua được tất cả”, anh ta nghĩ vậy. Nhưng  cô ta không có ở đây và thế là tôi không  biết làm thế nào để kết thúc câu chuyện. Tôi không  giỏi về khoa học viễn tưởng. Nhưng tôi nghĩ đây thực sự là một câu chuyện khá khôi hài. Một trong số họ sẽ phải đánh giá cao nó.Nhưng cho dù có mấy viên thuốc tôi vẫn không làm được điều ấy, tôi co tròn và cố giữ ấm cho dù tôi vẫn tiếp tục run rẩy. Và sau đó trước khi mọi người trở lại tôi chìm vào giấc ngủ và bồng bềnh suốt đêm trên con tàu mát lạnh xanh thẳm. Bạn biết đấy người ta có thể bị nôn mửa nếu ở trên giường quá lâu.

Hôm nay tôi uống thuốc và chế ra một  cái đầu ngựa. Đấy là công việc tôi đã muốn làm trong một thời gian dài. Khi những người khác ra khỏi giường, tôi uống thuốc và trán tôi như chẻ toác và dài ra. Và tôi tìm kiếm sự phản chiếu trên tấm kính cửa sổ u ám.  Và tôi đã thành một con ngựa. Tôi chơi trò đó cả ngày và vào buổi tối tôi đau đầu khủng khiếp. Nhưng điều hay về những con ngựa là chúng luôn trung thực hơn tất cả và bạn một ngày nào đó cũng sẽ cần đến cách đó. Tôi mặc đồ và đi từ bàn này đến bàn khác cho tới khi tôi tới được quầy rượu. Mưa đã ngớt và người ta có thể đi bộ ra phía kia. Có những  tấm vải dầu nặng  treo trên  lối đi và bạn phải lướt qua nó.  Không khí bên trong quánh lại và ngột ngạt. Mọi người đều ở đây. Họ không thể uống nước cho nên họ đến đây để uống rượu uýt-ki.  Cạnh lối ra vào ở phía trong có một bức tượng. Tượng được làm bằng bộ áo lặn cũ và được nhồi bằng các ống nhựa platíc,chiếc áo và đống cao su quá rách nát chẳng dùng được vào việc gì. Phần đầu là khuôn mặt tròn với đôi mắt đá đen giống như con côn trùng và đôi chân vịt làm thành đôi tai quá khổ. Tượng cầu phúc cho quầy rượu và nếu ai đó rửa tội cho nó bằng uýt-ki thì nó cũng sẽ cầu chúc cả người đó nữa. Nhưng có điều luôn phải cân nhắc một bên là thứ rượu uýt-ki quý báu và một bên là điều may mắn chưa chắc đã xảy ra. Tôi thì luôn luôn chọn rượu Uýt-ki.Cuối cùng đâu biết được ai  sẽ là người may mắn?

Sal đang đợi phía sau quầy rượu, khuôn mặt già nua trông thật mệt mỏi. Anh ta đang đứng  dưới bức tranh phai màu vẽ một nghệ sĩ mê nhạc Jazz , ai đó đã vẽ bức tranh này bằng than chì trên bức tường gỗ phía trước. Nghệ sĩ cười toe toét và tôi cũng cười đáp lại.

“ Uýt-ki , Sal” tôi nói.

“ Cậu đến muộn. Cậu sẽ có phần nếu cậu làm  tốt.

Anh ta sập mạnh cánh cửa quầy rượu và mọi thứ chùng xuống im lặng một chút. Đôi khi họ muốn nghe và đôi khi họ không muốn. Tối nay dường như họ không chắc là sẽ chọn hướng nào. Tôi đứng và đọc câu chuyện. Nó cũ nhưng họ chưa nghe nó và tôi không thể viết được thứ gì mới. Đấy là câu chuyện về đôi trai gái gặp và yêu nhau và nói chung là họ rất hạnh phúc. Họ đính hôn và trao cho nhau lời thề  ước vào một ngày tuyệt đẹp.  Họ sống rất hạnh phúc cho đến một ngày cô gái bảo với chàng trai rằng cô phải ra đi. Cô cầm lấy chiếc túi và bắt đầu bước đi, chàng trai không thể tin nổi điều ấy, chàng khóc. Tôi muốn nói rằng chàng đang bị xé ra từng mảnh và từng mảnh ấy đang vỡ ra theo bước chân của cô gái tiến ra phía cửa và vị cay đắng tận cùng đang tứa ra nơi đầu lưỡi là dấu hiệu báo trước cái chết  , nhưng chàng vẫn gắng hết sức nói:“ Nhưng em đã nói là sẽ yêu anh mãi mãi cơ mà”.  Điều này ít nhất cũng làm cho cô gái dừng lại trước cửa và chàng trai chờ đợi cô sẽ quay trở lại và nhận lỗi rồi mọi chuyện sẽ lại trở nên tốt đẹp. Hoặc ít nhất cô cũng giải thích lí do. Nhưng thực tế tất cả những điều xảy ra là mặt cô thoáng lộ vẻ bối rối và cô nói : “Ồ,  anh yêu,  anh tưởng nó là mãi mãi sao?”

Họ không thích câu chuyện này một chút nào cả.  Những người kiếm cá và lo tìm thức ăn đã cả ngày vật lộn để làm việc không muốn nghe những thứ như thế. Họ không thích thú một tẹo nào và trong giây lát tôi ở trong tình thế nguy hiểm như đứng trước những kẻ sát nhân thích   hành hình kiểu  Lín-sơ (kiểu hành hình man rợ của người da trắng ở mĩ đối với người da đen trong quá khứ). Ở đây đã có sự gieo rắc nỗi bất mãn, thứ luôn làm cho người ta trở nên cáu kỉnh. Sau đó một trong những kẻ “lười tắm nắng”đứng dậy. Anh  ta giơ chiếc túi của mình lên và  mọi thứ dịu xuống. Thật hú vía, tôi chỉ bị  tống ra khỏi quầy rượu, bị cấm đọc truyện trong vòng một tuần  và họ ngầm dọa  rằng cho dù là thứ gì đi nữa thì lần sau cũng phải tốt hơn hoặc tôi sẽ phải tìm một công việc khác. Khi tôi bị lôi ra ngoài, đám đông giải tán và họ dội rượu Uýt-ki lên pho tượng để gột sạch nơi tôi đã làm kinh động. Những câu chuyện tồi sẽ chỉ đem lại những điều như thế. Tôi quay trở lại trốn trong giường một lát. Sau đó những cơn ớn lạnh trùm lên người tôi còn thái dương thì nóng bừng bừng và răng thì bắt đầu đánh vào nhau lập cập.

Tôi có thể ngủ suốt đêm trên con tàu xanh mát lạnh.

Nếu tàu kia giúp làm dịu cơn đau.

 

Vào cuối tuần khi  một chiếc trực thăng xuất hiện, lượn trên đầu, tôi đang ở trên giường với những cơn ớn lạnh và không nhìn thấy nó, nhưng Sal thì nhìn thấy và anh ta chạy  đến chỗ tôi để cho tôi biết điều ấy. Anh ta nói rằng anh ta đã nhìn thấy sợi dây được ném ra từ bên trong chiếc trực thăng và bốn người đàn ông mặc đồ đen nắm dây trượt xuống những boong tàu nơi những chiếc ca-nô được cột. Anh  ta cười và bảo rằng có một người trượt chân ngã thẳng vào con tàu  trước khi những người kia kéo ra.  Họ vẫy chào  chiếc trực thăng vừa bay đi. Sau nhiều lần trượt ngã,  họ ra thoát khỏi boong tàu và trèo lên thang như những con thằn lằn hướng qua mạn tàu, chắc chắn rồi , chắc chắn là để bàn thảo với những kẻ “lười tắm nắng”. Họ sẽ bước ra và ngồi trong những chiếc ghế có bọc khăn mặt dày để chống lạnh.

Tôi cảm thấy khá hơn nhiều khi nghe anh  ta nói về điều đó. Những người đàn ông đến đây bằng trực thăng không phải là đến để ở đây. Họ đến vì có lí do khác. Có việc gì đó rất quan trọng. Liên lạc với những người khác thật là việc tốt lành đối với thế giới ở đây. Bạn  có thể đi đâu đó trong nhiều tháng và nghĩ rằng việc làm đó có nghĩa là bạn vẫn tồn tại trên thế giới này.  Và sau đó có thể rằng họ đã đến đây vì bạn. Bạn không hề biết điều đó. Tôi nghĩ đến việc muốn lại gần chiếc bàn chính để xem chuyện gì đang diễn ra.  Nhưng tôi biết tôi sẽ không bao giờ lại gần được.

Sau đó lệnh cấm áp dụng đối với tôi ở quầy rượu lần trước chấm dứt vì thế tôi dành thời gian còn lại của ngày để viết nốt câu chuyện mà tôi đã đọc cho mọi người nghe tối đó. Quầy rượu đông như thường lệ. Mọi người đều đang có mặt ở đó. Có cái gì đó khác lạ trong bầu không khí ở đây nhưng tôi không thể định hình nổi nó là thứ gì. Họ đang đợi tin tức từ những kẻ “lười tắm nắng”chứ chẳng phải mong chờ thứ gì khác. Chúng tôi muốn được thông báo tin tức. Nhưng những kẻ “ lười tắm nắng” không ở đây, điều ấy có nghĩa là họ vẫn còn đang bàn bạc. Nhưng dù thế nào đi nữa tôi có cảm giác tôi đang bỏ lỡ thứ gì đó.

“Họ đang trông đợi mọi thứ sẽ sáng sủa hơn”, Sal nói vậy khi anh ta  trông thấy tôi. “Đừng thất vọng sớm” Sal đưa Uýt-ki cho tôi và tôi nhấp môi từng hớp một thứ rượu đắng đó. Sau đó tôi trèo lên quầy rượu và bắt đầu cho họ biết về câu chuyện. Đấy là câu chuyện viết về nơi khô ráo. Nó kể về một trận động đất  khủng khiếp đã phá hủy một thành phố và về việc những  thứ đẹp đẽ cùng cư dân ở thành phố đó đã bị chôn vùi trong đống đổ nát kinh khủng như thế nào. Tôi biết họ sẽ lắng nghe. Họ thích tưởng tưởng về vùng đất khô ráo hay họ muốn có ai đem đến cho họ sự tưởng tượng về nó. Họ thích được nghe những từ  như “ bê tông” hay “tòa nhà cao chọc trời”.

Đó là câu chuyện về việc sau cơn địa chấn hầu hết mọi người đã chết và bị vùi lấp và những người cứu hộ đang nỗ lực một cách vô vọng để tìm kiếm những người sống sót. Và chi tiết ám ảnh họ là cô gái nhỏ đang khóc như mưa vì đã mất mẹ cũng như con chó cô yêu quý và không ai  có  thời gian để bế cô lên và dỗ dành cô cả.

Đấy là một câu chuyện thật ấn tượng, tôi nói hoàn toàn nghiêm túc đó!Vì cô gái nhỏ cứ vừa chạy quanh vừa khóc nên cuối cùng có một người cứu hộ, một người lính cứu hỏa kiệt sức, dừng việc đào bới, cúi xuống khuôn mặt cô bé và nỗ lực mệt mỏi của anh ta là nói cho cô bé biết rằng cho dù mọi người đã chết nhưng anh và những người khác sẽ cố gắng tìm kiếm mẹ cho cô cho dù anh ta biết rằng mẹ cô bé chắc chắn đã bị cán mỏng như chiếc bánh kếp. Anh ta bảo trong lúc chờ đợi cô bé nên theo sau những người khác để đến điểm tập trung, ở đó cô có thể kiếm được thức ăn. Anh ta đang cố chắp nối những từ này thì có tiếng chó sủa và anh ta quay lại tập trung trong chốc lát. Bởi vì anh ta nghĩ rằng một trong những con chó của đội cứu hộ đã tìm thấy ai đó- có lẽ là một phần thân thể của ai đó- hơn là một con người hoàn chỉnh, nhưng sau đó anh ta nhận ra rằng tiếng sủa đã câm bặt và biến mất như thể nó vừa cất lên từ trong đống đổ nát, nơi người ta đã không nghe thấy bất cứ âm thanh nào phát ra trong nhiều tiếng đồng hồ liền. Gần chục nhân viên cứu hộ xếp thành hình tam giác và bắt đầu di chuyển các mảnh vụn đổ nát, việc đó chỉ giống như là việc tìm kiếm một con thú nào đó có khả năng bị mắc kẹt ở đó mà thôi chứ nói thẳng ra thì chả có một dấu hiệu nào chỉ ra rằng sự sống sẽ hồi sinh vào ngày đó. Phía sau người lính cứu hỏa là cô bé, cho dù anh ta không biết điều này, mặt cô bé có tươi lên chút ít vì cô biết rằng con chó của cô vừa  nãy đã cất tiếng sủa. Chắc chắn một điều là cô đã nhận ra nó, không thể nào có chuyện nhầm lẫn được. Cô nín khóc và ngồi xuống đợi những người lính cứu hộ tìm thấy con chó của mình.

Sau đó không có thêm tiếng sủa nào nữa và tôi thử thách thính giả một chút.  Bạn biết đấy- có thể là  họ đã đào sai nơi, cuối cùng có thể là không phải là con chó của cô bé, đại loại là những điều như thế. Tôi khiến họ phải tập trung. Sau đó một khối mảnh vỡ lớn được nhấc lên và bên dưới chỗ trũng tồn tại đến khó tin là con chó nhỏ của cô bé đang lo âu nhìn ánh sáng đột nhiên rọi tới và những người lạ mặt. Và những người cứu hộ dừng lại hoàn toàn vì con chó bị giữ bởi tay một người phụ nữ. Và người phụ nữ cho dù bị phủ  bụi và hiển nhiên đang chịu nỗi đau đớn và một chân bị mắc kẹt nhưng bà ta không chỉ sống sót mà còn tỉnh táo nữa và khi họ kéo người phụ nữ ra ngoài thì cô bé đứng vụt dậy và gọi bằng âm thanh hạnh phúc nhất mà người ta  có thể tưởng tượng được “ Mẹ ơi!”. Và người mẹ vươn tay về phía cô bé . Khi tay họ gặp nhau người mẹ nó: “ Con yêu  của mẹ, mọi thứ qua rồi, mẹ con mình lại được gặp nhau”.

Tôi nghe thấy Sal thổn thức phía sau. Những giọt nước mắt. Tôi thề rằng có những hạt mưa trong mắt đang rơi xuống như thể là tôi vừa tạo nên một vùng tiểu khí hậu trong quầy rượu. Hoàn toàn không có ngoại lệ nào ngoại trừ bốn gã mặc đồ đen ở chiếc bàn phía sau quanh chỗ cong của bức tường.  Những người chắc chắc vừa kết thúc việc bàn bạc với những kẻ “ lười tắm nắng” và họ vừa im lặng trở về quầy rượu. Họ không khóc cho dù họ đến để lắng nghe.

Mặc dầu vậy có chút rắc rối mà tôi không thể giải quyết được lúc này. Đấy là việc tôi vẫn chưa kết thúc được câu chuyện cho dù mọi người đều nghĩ rằng tôi đã làm điều đó. Tôi đã giành lại được sự chú tâm của họ.  Tôi nói bằng giọng khinh bỉ. Tôi tiếp tục nói rằng. Bởi vì họ đang khóc họ đã không hiểu một từ nào mà tôi nói, rằng họ có vẻ như không nhận ra đó là một câu chuyện thật khủng khiếp, rằng hàng ngàn người đã chết, rằng cái kết của câu chuyện không phải là có hậu mà là cái kết cục kinh khủng, bàng hoàng và đầy châm biếm. Rằng phản ứng của họ đối với câu chuyện thật ủy mị, ngây thơ và thất vọng, rằng bất chấp những thứ rình rập ở đây họ vẫn tràn ngập ảo tưởng và trên thực tế ảo tưởng vẫn chảy ở trong họ.Rằng tất cả những gì họ nghĩ tôi muốn nói là “ Thế giới ngập tràn rác rưởi và cặn bã và sau đó đột nhiên có sự chân thành, tính nhân văn và niềm hi vọng!” Trong khi đó điều tôi thực sự muốn nói là “ Nó, tất cả những thứ đó chỉ là cặn bã mà thôi”. Sau đó sự im lặng còn tiếp diễn thêm chút nữa trong khi họ cân nhắc điều này. Và sau đó là sự náo động. Họ gào lên: “ Mẹ kiếp mày là thằng chó chết, mày là thằng chó chết!”. Lúc này không có gã “ lười tắm nắng” nào ở đây cả để làm dịu tình hình xuống. Vài chiếc cốc được ném nhằm vào tôi, một chiếc cốc nặng bay vút qua tai tôi và đập vào tấm tranh da cá sấu phía sau vỡ tan. Họ không thích bị nhạo báng. Họ không muốn người khác làm cho họ cảm thấy rằng họ ngu xuẩn. Tôi nhảy vội xuống khỏi quầy rượu nhưng Sal đã chặn tôi lại. Một trong những kẻ làm nhiệm vụ tìm kiếm thức ăn chộp lấy tôi. Nước mắt vẫn còn nhòe trên gò má gã nhưng lúc này trông gã thật gớm ghiếc và đằng đằng sát khí. Tay gã nắm lại và co về phía vai. Tôi nằm co tròn dưới sàn chờ đợi cú đấm khủng khiếp. Một cú đánh trúng lưng tôi nhưng nó nhẹ,  gã đang ở vị trí không thuận lợi và tôi có cảm giác rằng gã  đang xoay xở để có vị trí thuận lợi hơn. Nhưng không có điều gì xảy ra ngoại trừ không khí và tiếng ồn ào biến mất chỉ còn lại một âm thanh duy nhất. Mọi người lúc trước đều gào lên nhưng giờ đây chỉ còn một người làm điều đó. Tôi thức dậy để xem kẻ đó là ai. Đấy là một trong những kẻ mặc đồ đen. Có tiếng rì rầm của  sự im lặng  tỏa ra từ anh ta, đi cùng với giọng của anh ta. Anh ta thét lên  còn mọi người thì im lặng. Tôi có thể nhìn thấy nó băng qua căn phòng và có vẻ như nó có ý làm cho tôi sợ hãi. Họ e ngại người đàn ông này. Người mà thậm chí  không ngần ngại phô bày khẩu súng của mình. Tất cả mọi người đều đã biết anh ta có súng. Cho dù không ai biết anh ta là ai, là cái thá gì. Không có ai giải thích và chúng tôi chỉ có cách chấp nhận thực tế ấy. “ Im lặng”, cuối cùng anh ta cất tiếng, khi anh ta thấy không cần thiết phải thét lên nữa và quầy rượu đã trở nên câm lặng hơn bao giờ hết. Anh ta nhìn khắp phòng để tìm kiếm ánh  mắt nào đó, nhưng không một ai có ý nhìn anh ta cả. Sau đó anh ta nhìn tôi và tôi nhìn lại, tôi không thể nhìn đi chỗ khác. Sau đó anh ta mỉm cười và vì thế ngay lập tức nó làm cho tôi nghi ngờ liệu có phải tôi đã nhìn thấy nụ cười đó không.

“ Hãy bớt lên mặt một chút được không?” anh ta nói thế khi nhìn tôi.  Sau đó anh ta ngồi xuống với những người khác và tiếp tục uống  trong im lặng. Và vì thế mọi người đều làm theo không phải là vì họ muốn mà vị họ sợ. Họ không dám nhìn người đàn ông mặc đồ đen nhưng họ nhìn tôi và họ đã không hề tha thứ cho tôi.

Tôi muốn đi tới chiếc bàn nơi những người lạ mặt đang ngồi. Họ đang không nhìn tôi. Tôi muốn nhận mặt những người khác để  xem trong số họ có ai là phụ nữ không. Nếu  có điều ấy không phải là quan trọng sao? Nhưng Sal đã chụp lấy tay tôi và lôi tôi vào sau quầy rượu. “ Tốt nhất là cậu  hãy đi đi” , anh ta  nói “có thể cậu  không được đọc nữa nhưng cậu sẽ vẫn còn đường sống nếu số cậu may mắn. Có phải là trong bếp luôn có việc để làm phải không?”. Anh ta  đẩy tôi vào một căn phòng phía sau, một căn phòng tĩnh lặng. Một chất lỏng màu vàng đang chảy qua những chiếc ống mảnh, nơi Sal biến  nước thành  rượu Uýt-ki.  Tôi muốn quay trở lại quầy rượu nhưng làm thế e rằng chính tay Sal sẽ giết tôi. Vì thế tôi lật nắp cửa sập bước xuống thang đi xuống những  bậc sàn nhớp nháp ẩm ướt.  Tôi ngửi thấy muối,  mùi rong biển thối và sự nồng nực hôi hám.

Mọi thứ có vẻ an toàn khi ở nơi có những người đàn ông bảo vệ đeo súng nhưng ở bên ngoài quầy rượu sẽ không có căn cứ nào để đảm bảo rằng một vài gã “thợ câu” hoặc “ thợ tìm thức ăn” sẽ không chực sẵn ở đâu đó để đón tôi với những chiếc lưỡi câu sắc lẹm. Và việc nhìn thấy những kẻ rác rưởi đó lúc này là một tội ác hạng A, nó làm ô nhiễm dòng nước, gây ra những vấn đề ngoại giao rắc rối và thứ duy nhất  có sức hấp dẫn với tôi lúc này là những thứ gì thay thế được cho cá. Vì thế tôi lang thang một chút nhưng không phải dứơi gầm những chiếc boong  tăm tối nơi tôi không nhìn thấy những gì sẽ xảy ra mà trên một boong tàu đánh cá không dùng đến cách xa quầy rượu gần toa chở hàng. Nó thật lạnh lẽo nhưng tôi có thể sống được ở đó.  Có vầng trăng chưa tròn nhưng lớn và sáng như bạc óng ánh dưới nước vì thế tôi có thể nhìn thấy những thứ trong nó. Những đám mây xám mỏng trôi nhanh xô đẩy lẫn nhau. Tôi ngồi và rùng mình , đó không phải là cái rùng mình trong giây lát mà vì tôi lạnh.  Không một ai đi tới.

Tôi nghĩ rằng tôi đã có chút gì đó bất nhẫn với họ vì câu chuyện mình viết.  Cuối cùng tất cả những người ở đây đều đã mất mẹ. Có lẽ tôi đã sai khi chế nhạo sự ảo tưởng của họ. Tôi cảm thấy khốn khổ khi nghĩ về điều ấy. Nó khiến tôi nghĩ rằng tôi nên viết một câu chuyện khác dành cho họ để bào chữa cho điều ấy. Nhưng bây giờ họ không cho phép tôi nữa. Điều ấy làm tôi ở vào tình thế khó khăn hơn. Vì thế tôi cố gắng nghĩ xem là liệu rằng mình có thể thoát ra ngoài được không. Tôi chờ cho những người đàn ông lạ mặt dời khỏi quầy ba. Tôi núp ở đó và khi nghĩ mọi thứ đã ổn, tôi chỉ việc đứng thẳng dậy và qua toa hàng.

Tôi quay trở lại phòng ngủ nhưng chẳng có dấu hiệu nào của bất cứ ai như tôi đã nghĩ. Có thể cuối cùng họ đã không tới. Có thể tôi đã hiểu sai. Nhưng sau đó tôi nhìn chỗ tôi ngủ. Ở đó có một bộ đồ lặn được quấn bằng một dải ruy-băng kì quặc và có đính cả một chiếc nơ lớn. Nó đã bị méo mó một chút với những vết lồi lõm nhưng có một cái đồng hồ đo và một cái vòi cùng ống nói và tôi nghĩ rằng nó vẫn còn dùng được. Bên cạnh bộ đồ lặn là một tấm lưới được làm bằng các que khô và bện lại với nhau bằng dây. Trông nó giống như sợi dây trong trò chơi buộc dây thành vòng tròn quanh các ngón tay, ngoại trừ cái cách thiết kế hơi quái dị một chút. Một cái que lớn được đặt ở giữa và có một cái vỏ ốc trắng, nhỏ gắn cạnh nó. Một vỏ ốc khác nằm ở gờ cấu trúc hình chữ thập. Tôi xoay trở nó cả hai mặt rồi xoay tròn ngắm nghía. Đấy là chiếc bản đồ dòng chảy. Cái que lớn nhất chính là dòng sông Lớn. Cái vỏ ốc nằm bên cạnh nó là mũi tên lớn nói rằng “bạn đang ở đây”. Cái vỏ ốc kia diễn đạt vài điều khác. Và trong giây lát tôi nghĩ rằng mọi thứ đã được sắp xếp và tôi nghĩ rằng thậm chí họ đã ở đó. Tôi lấy mẩu thuốc cuối cùng từ món đồ của tôi . Vậy tôi có thể làm điều đó. Nhưng sau đó tôi dừng lại . Có lẽ những viên thuốc là ý tưởng không hay ho gì, thứ cuối cùng tôi cần.  Đây không phải lúc để nhầm lẫn. Sẽ không có viên thuốc nào cho hôm nay. Con tàu mát lạnh xanh thẳm của tôi sẽ phải lên đường.  Tôi sẽ ở bên dưới con tàu của mình.

Tôi lựa chọn, sắp xếp đồ đạc của mình và lắng nghe tiếng động. Khi mà tôi cảm thấy những chiếc giường ngập đầy âm thanh, tôi thu thập đồ đạc và dời đi bằng cách qua mạn tàu. Không ai qua mạn tàu vào ban đêm vì nó không an toàn lắm. Cho dù tôi chạm nước  khi ngã tôi  cũng không thể bơi. Nước thì bẩn vậy thì ai học bơi làm gì cơ chứ? Nếu ai đó ngã xuống mà không được kéo lên thì sẽ chìm xuống, mẹ tôi cũng đã chìm xuống như thế. Và nếu như ai đó ngã xuống rồi được kéo lên, như tôi đây thì người đó sẽ ốm.

Cho dù vậy, lần này tôi không ngã. Tôi đã nghĩ rằng tôi sẽ gặp khó khăn khi kéo theo bộ đồ lặn nhưng nó phù hợp với tôi. Tôi bước trên những tấm ván cao cho tới khi tới được quầy rượu và đợi cho tới khi mọi người đi hết và tôi nhìn thấy Sal tới. Và sau đó tôi đợi thêm. Mặt trăng méo mó xoay tròn với những đám mây kéo thành dải mảnh đi bên cạnh. Tôi trượt xuống một cái cột và bị xô đẩy qua những tấm vải dầu. Bên trong chúng có hắc ín nhưng tôi tìm thấy quầy rượu bằng những cánh tay trải rộng và ôm lấy nó. Tôi vươn tới cái giá và cố gắng không đụng vào cốc thủy tinh. Tôi lấy chiếc đèn pin chịu được nước từ chiếc hộp trên quầy rượu và bật nó lên, vậy là tôi có thể vận hành nó nhanh hơn. Tôi trả chiếc hộp lại. Tôi cố gắng hành động một cách yên lặng nhất, tôi tháo lấy đôi chân vịt của bức tượng gần cửa ra vào và giật lấy vài sợi dây plastic dùng để buộc chúng vào chân tôi. Tôi xé bộ quần áo cao su để  làm tấm áo ấm .

Sau đó tôi kéo lê mọi thứ trở lại lên chiếc cột, đeo chân vịt vào đôi bàn  chân và buộc các tấm cao su xung quanh tay và chân. Tôi mặc bộ đồ lặn và ngậm lấy ống thở. Cái kim trên mặt chiếc đồng hồ chỉ sáng mờ mờ nhưng ơn chúa nó không hề rơi ra khỏi bộ đồ lặn vẫn còn “đầy đủ” này. Tôi cầm lên chiếc đèn pin và tấm bản đồ . Sau đó tôi lùi lại dọn dẹp mọi thứ và tôi biết rằng có thể lẽ ra tôi phải đi xuống bằng thang và vì thế tôi có thể gần mặt nước hơn khi ngã nhưng tôi cũng thừa biết rằng chỉ có một cách duy nhất để xuống nước là nỗ lực của chính bản thân mình. Với lá phổi nặng nề trên lưng tôi lao vụt xuống, đầu lao xuống trước và hướng lên trên, tôi xuyên qua làn nước. Nước bắn lên tung tóe nuốt lấy tôi trước khi tôi bứt ra được. Tôi bị sốc và tôi quên mất là phải trồi lên mặt nước đã vì thế khi tôi bắt đầu chìm xuống tôi hoảng sợ cho đến khi tôi nhận ra rằng không sao tôi vẫn có thể thở được như thường. Tôi đã ở đây với tất cả những thứ này. Chúng đây. Chỉ có tấm bản đồ đang tan chảy trong tay tôi- tôi nghĩ chính tôi đã vò nhàu nó khi lao xuống hoặc là nó không thể dùng được trong nước. Nhưng tôi không cần nó. Tôi đang ở gần cái vỏ ốc nhỏ và tôi đang hướng về cái kia.  Tôi đạp chân vịt một cái và được đẩy đi rất hiệu quả trong màn nước âm u. Không hiểu tại sao qua chừng ấy mà thứ tôi vẫn cố gắng giữ trong tay chiếc đèn pin và thậm chí may mắn hơn nó vẫn sáng . Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tôi lại ở dưới biển một lần nữa, không phải là sau lần đầu tiên. Có hai thứ ở dứơi nước sẽ  chôn vùi tôi và chỉ một thứ trong đó tôi đang nghĩ tới đó là cái lạnh. Nó không giống cái lạnh của không khí. Việc chằng bó trước đó chẳng ích gì. Những tấm cao su không giúp được gì. Có những dòng chảy lạnh và dòng chảy ấm, nhưng về cơ bản chúng lạnh lẽo như cái chết. Chúng nén lại. Mắt tôi lồi ra vì chúng. Tất cả những gì tôi có thể làm là tiếc tục di chuyển.Thứ còn lại là những khả năng có thể xảy ra. Thế giới trong không gian ba chiều lớn hơn tôi tưởng tượng. Thẳng bên dưới mạn tàu không phải là quá sâu.- tôi có thể  nhìn thấy đáy bùn nơi những chiếc cột bị chôn vùi và những chiếc neo bị chôn vùi một nửa. Chiếc đèn pin có thể giúp tôi nhận ra chúng. Nhưng sông Lớn ở đâu? nơi nước dồn mạnh, sắc nhọn vào đường hầm rồi nó mở ra với đại dương vô hạn nơi nước sạch sẽ và tầm nhìn được cải thiện. Sau đó người ta sẽ có cảm giác đang được bồng bềnh trên khoảng không vĩ đại hơn là nghĩ đến phía bên dưới mình sâu đến bao nhiêu mét.

Tôi biết trước hết tôi phải băng qua sông  Lớn. Tôi có thể nhìn thấy vết bẩn đóng trên mặt nước đen phía trên đang mỏng dần đi nhưng tôi thì đang trượt đi bên dưói làn nước đang rõ dần. Chỉ cần đạp nhẹ một chút, chiếc chân vịt đã hướng tôi tiến lên dọc theo bên phải. Tôi chưa cảm thấy thật thoải mái. Tôi đạp , đạp liên tiếp và lướt đi.

Tôi có thể bồng bềnh cả ngày trên tàu xanh mát lạnh.

Khi  tàu kia giúp tránh được cơn mưa.

.

Tôi nghĩ về chiếc vỏ ốc và nơi nương náu tiếng Anh. Tôi đã đi ra xa khỏi sông  Lớn . Giờ thì thật khó mà có thể giữ được sự bình tĩnh để đảm bảo chắc rằng tôi vẫn đang tiếp tục đi ra khỏi những chiếc cột. Đôi khi tôi phải ngừng đạp để xem xem có phải là dòng nước đang đẩy tôi đi hay không, để xem tôi đang đi về bên trái hay bên phải, phía trước hay đi giật lùi. Tôi kiểm tra lại dưỡng khí và thấy rằng nó vẫn còn trên một nửa. Tôi lọt vào một dòng chảy và trượt xuôi theo nó. Tôi để mắt nhìn ra ngoài xem có đi lạc không. Nếu tôi đi quá xa, làm thế nào để quay lại.

“Hãy câm đi và đừng lên mặt nữa!”, có một cái ống và tôi sẽ theo nó đi xuống. Đấy là hướng đi. Có được sự dẫn đường một lần thôi thật là tốt. Sau khi người ta  quyết định đi theo sự dẫn đường nào đó thì mọi thứ sẽ thật dễ dàng, người ta sẽ chẳng phải lo lắng về bất cứ điều gì cả. Mặt chiếc đồng hồ cho biết chỉ còn chưa đầy  một phần tư dưỡng khí còn lại khi tôi tìm thấy chiếc ống. Nó lớn , được chế tạo  bằng sắt và chạy dọc theo đáy biển sau đó vặn góc và đâm sâu vào vách đá đi thẳng xuống nơi ánh trăng không thể chiếu đến. Tôi vọt dọc theo cái  ống đó và đạp chân vịt bằng mọi cách. Tôi giữ chiếc đèn pin dọc gờ sắt của ống để tôi có thể nhìn rõ mọi thứ. Áp suất ôm chặt lấy tôi, cào cấu tôi cho tới khi tôi cảm thấy chóng mặt choáng váng. Tôi có thể nhìn thấy cái lạnh, bóng tối và chỉ một lối nhỏ sáng và chiếc ống lao xuống mãi. Tôi đã có thể trồi lên và tôi sẽ không bao giờ lao xuống sâu như thế này nữa. Và không có gì phía trên tôi cả. Bề mặt nước dường như đã trở thành một khoảng không đơn độc.

Chỉ đến khi chiếc ống sắp lao thẳng xuống mặt bùn mới có một lỗ hình ô-van mở ra. Ngọn đèn trong tay tôi vẫn sáng nhưng đấy chỉ là thứ ánh sáng chiếu trong một cái ống. Nó là một toa tàu nhỏ. Tôi bơi vào trong. Bằng một tay quờ quạng và chiếc đèn pin tôi cảm nhận được xung quanh và phía nào dẫn ra cửa và tôi tìm thấy nó. Một kiểu nút không khí. Có một cửa ở phía ngoài, ở chỗ nào đó và cũng có cả một cánh bên trong nữa. Cánh cửa thứ nhất đóng lại rất chậm. Kim chiếc đồng hồ báo rằng dưỡng khí của tôi đã cạn. Tôi hít vào một hơi và nhận thấy dưỡng khí vẫn đi vào vì thế tôi gắng giữ nó lâu tới chừng nào có thể. Tôi tìm kiếm núm xoay mở cửa hoặc tín hiệu chỉ đường ra. Chiếc cánh cửa thứ hai. Tôi quét cái nhìn khắp từng phần bên trong của chiếc ống để định xem đâu là lối đi lên, đâu là lối ra.

Sau đó chiếc đèn pin tắt ngấm. Tôi hít một hơi dành cho nửa chặng đường còn lại phải băng qua. Toa tàu trống rỗng. Chân tay tôi co thắt lại trong cơn hoảng loạn bao trùm, tôi quẫy đạp, vùng vẫy. Cho đến khi tay tôi bị đập mạnh và tôi cảm thấy đau đớn. Một cảm giác tê cóng nặng nề hơn bao giờ hết bao trùm lấy tôi.Có thứ gì đó ở trên tường. Có thứ gì đó giống như các tay cầm ở trên tường. Một cái móc tròn trên một đường thông khí. Tôi móc tay còn lại vào đó và đu người lên với tất cả sức lực và hơi thở còn lại.  Giờ đây đã quá muộn để trồi lên bề mặt. Mọi thứ đã hầu như quá muộn. Nhưng chưa quá muộn đế quyết định xem cái tay cầm này sẽ quay về phía nào nếu như nó thậm chí có thể xoay được. Theo chiều kim đồng hồ. Tôi vặn nhưng  nó không hề nhúc nhích. Đã quá muộn để vặn thử theo chiều ngược lại chăng? Hay tôi chỉ nên cố gắng vặn nó theo chiều này. Có thể đã quá lâu nó không được dùng ? Đã quá muộn để làm bất cứ cách nào chăng?

Tôi co hai chân lên qua người đạp vào tường . Tôi nắm chặt và cố sức vặn mạnh. Chiếc bong bóng cuối cùng tôi thở ra bật ra cùng với cố gắng đó. Tôi hít lấy hít để nhưng không có gì  xảy đến cả và ngực tôi rung lên  như nhịp đập trái tim giận giữ.

Và sau đó có một sự  trao đổi, một sự trao đổi thật sự nhẹ nhàng. Tiếp đến  có một sự thay đổi xa hơn. Nhưng không có không khí. Và hai cánh tay, đầu tôi  căng lên chuẩn bị cho cơn co giật. Mọi thứ vốn đã đen tối nhưng giờ đây nó còn tối đen hơn nữa trong đôi mắt mù và hai lá phổi trống rỗng của  tôi. Tôi cố vặn cái tay cầm một lần cuối  và có một tiếng thét im lặng lấy đi mọi thứ trong bóng tối dày đặc vô tận.Một cơn rùng mình đánh thức tôi dậy. Tôi run lên bần bật như thể gã thợ tìm kiếm thức ăn đã tóm được tôi và đang lắc tôi như lắc một túi đá. Nhưng phổi tôi đang hoạt động với nhịp thở ra hít vào. Không khí thật là tồi tệ và tôi cố nhịn thở nhưng tôi miệng tôi trở nên lập bập và ho liên tiếp. Tôi kéo bật  bộ đồ lặn nặng nề, thứ giờ đây đang nằm  ngượng nghịu bên dưới tôi, giữ cho mặt tôi tránh được nước khi tôi đang ở trong đó. Tôi đứng dậy và thở dốc rồi lấy chân đá một thứ gì đó, thứ đó hóa ra là chiếc đèn pin. Tôi khó có thể chạm tay tới gần nó dường như sẽ phải tốn đến vài phút để tôi có thể nắm chặt được nó. Một sự kích thích vừa đủ, chiếc đèn dường như hoạt động trở lại.

Tôi nhìn xung quanh. Tôi đang ở trong một cái ống nhưng không phải cái ống lúc trước bởi vì cái ống này có vẻ chạy theo chiều nằm ngang. Tay tôi không thể tháo nổi đôi chân vịt và cuối cùng tôi xé toạc nó. Một vài sợi dây quấn vào chân tôi và cắt vào da. Đôi bàn chân tôi tê cóng nên không cảm thấy điều đó. Làn da xanh tái và máu không chạy. Tôi xác định hướng đi và bì bõm lội trong nước dọc theo ống. Chiếc ống dựng thẳng và phân làm nhiều đoạn. Nước rõ ràng đang nông dần. Bên trong ống là lớp bùn lỏng dày. Nó lạnh, tối, nặng nề và tôi không biết mình đang ở đâu.  Tôi bì bõm như thế cho tới khi ngọn đèn mờ đi và nước rút xuống đến mắt cá chân. Có một cánh cửa khác chặn đường đi nhưng nó có một tay cầm để mở và khi mở nó phát ra chuỗi tiếng kêu chói tai của rỉ sét kim loại bị xoắn lại. Đường hầm mở ra sạch sẽ hơn. Ít rác rưởi, bùn nhão và khó tìm thấy nước ở trên sàn. Và sau đó tôi nhận ra rằng tôi không cần phải dùng tới đèn pin nữa. Đường hầm tối nhưng sau đó thì không còn tối nữa. Có ánh sáng ở cuối đường hầm, một thứ ánh sáng yếu ớt nhưng vì nó phản chiếu với nền đường hầm ẩm ướt nên tôi có thể nhận biết được đường đi. Tôi tắt ngọn đèn pin để tiết kiệm điện và vấp chân suýt ngã.

Ở cuối đường hầm có một cánh cửa kín mít và trên nó có một khung cửa sổ dày. Và qua tấm cửa sổ tôi có thể nhìn thấy ai đó đang đứng ở đó lưng quay về phía cửa, rõ ràng là đang bảo vệ cái cửa này. Anh ta bận đồ đen như chính cái bóng của mình và đeo một khẩu súng lớn. Ở cách xa anh ta tôi không thể  biết nhiều hơn. Mọi thứ có vẻ xanh tươi và mở ra một chút. Tôi đập mạnh cán chiếc đèn pin vào cửa kính và theo quy luật tự nhiên người bảo vệ giật nảy mình. Anh ta quay mặt về  về phía cửa nhìn săm soi bất lực trong bóng tối. Khuôn mặt anh ta trong thật kì lạ, tôi có thể nhìn thấy từng lỗ chân lông và sự hoảng sợ trong đôi mắt. Sau đó ánh sáng thay đổi và tôi biết là anh ta đã nhìn thấy tôi. Chúng tôi nhìn nhau chằm chằm trong giây lát và tôi nhận thấy miệng anh ta nhếch lên chậm chạp. Sau đó anh ta bỏ đi. Chiếc cửa đóng kín đã bị vỡ và cửa hầm mở vào phía trong và tôi nhào vào và lần thứ hai bóng tối  trùm lấy người tôi nhưng lần này tôi cảm thấy khoan khóai với sức nóng của cơ thể.

Có tiếng hét lên bằng thứ ngôn ngữ tôi không hiểu được. Dán mình trên tấm sàn mềm mại, tôi có thể ngửi thấy thứ gì đó. Không phải cái cảm giác sốc khi chiếc bình dưỡng khí gần cạn, cũng không phải là thứ không khí tù đọng trong chiếc ống. Không phải những thứ đó. Một thứ gì đó thật khác. Một thứ gì đó quá  đẹp đẽ để thốt thành lời, một thứ gì đó cần thiết phải được chia sẻ. Thứ gì đó mà khi người ngửi thấy người ta sẽ hồi tưởng lại thời thơ ấu hoặc thậm chí nó là thứ gì đó khiến người ta quay lại thời thơ ấu . Tôi kiệt sức không thể cười nổi , những cơn rùng mình đã bắt đầu và khiến tôi cảm thấy ấm áp.

 Nguyễn Quốc Vương dịch từ nguyên bản tiếng Anh


Cũ hơn Mới hơn