Vô đề


Nguyễn Quốc Vương

 

Thế giới khổ đau

Tuổi trẻ trụy lạc

Không gian u ám mây mù

 

Bay về đâu những cánh chim

Đường chân trời bây giờ không thấy[1]

Nỗi buồn đau thật khó gọi tên.

 

Trụy lạc là cách trốn chạy ái êm

Vào hố thẳm khôn cùng

 

Không tránh khỏi u sầu.

Khi ngồi ngắm dòng người kẹt xe trên phố

 

Thế gian đang cởi truồng

Hay ta dở cơn điên?

 

2010