Lang Thang


Thế rồi cũng được lang thang

Cỏ may ngập gối đồng làng và tôi

Thoắt thôi thế đã một thời

Cánh  đồng cổ tích đã ngơi nắng vàng

Chòng chành kí ức tôi mang

Cánh cò, trái thị chín vàng lời ru

Vòm cây lặng tiếng chim gù

Trẻ con giờ lạ lời ru ngày nào

Đồng vẫn rộng trời xanh cao

Ngẩn ngơ không cánh cò nào bay ngang

Một mình chiều lặng lang thang

Mơ về cổ tích đồng làng xa xôi.

Nguyễn Quốc Vương

 Quê nhà  10/2003