Có lúc

Có lúc muốn rũ mọi thứ

Để tìm cho mình niềm vui

Chẳng buồn chẳng ám ảnh nữa

Dù gặp bao nhiêu cảnh đời

Có lúc muốn mặc tất cả

Buông mình như chiếc lá trôi

Phó mặc cho dòng nước chảy

Về nơi cuối biển, chân trời

Nhưng chẳng thể nào khác được

Khi lạnh lùng hạt mưa rơi

Một tiếng rao đêm lanh lảnh

Con tim da diết, bồi hồi…

 

Nguyễn Quốc Vương

( 7/2003)