Sáu bài thơ của Cathy Smiths Bowers


 

 

Cathy Smiths Bowers là tác giả của ba tập thơ, trong đó tập The loved that ended yesterday in Texas đã giành giải nhất trong loạt loạt giải thưởng giành cho thơ ca của Texas Tech University Press( giải thưởng này về sau được gọi là giải thưởng Walt McDonald). Sinh ra lớn lên ở Nam Carolina, Cathy Smiths Bowers đã trở thành hội viên thơ của Carolina và giành giải thưởng General electric Award vào năm 1990 dành cho những người viết trẻ.

Những bài thơ của Cathy Smiths Bowers thường xuất hiện trên The Atlantic Monthly, Poetry, The Georgia Review, Shenandoah, The Southern Review, Kenyon Review, Gettysburg Review…. và các tạp chí khác
Hiện nhà thơ đang giảng dạy tại trường đại học Queens University of Charlotte

Bài thứ nhấtCửa hàng tạp hóa

Tôi đã từng có bạn trai, sau khi mẹ tôi, các em trai, em gái tôi và tôi chạy trốn khỏi căn nhà cha tôi. Anh ấy làm việc tại Piggly Wiggly- nơi anh cất vào kho những cái giá vào ngày thứ sáu cho đến nửa đêm sau đó lái xe về nhà lén đưa tôi xuống con đường gần nhà máy bông, nơi anh nâng tôi lên cùng với tấm mền bông tôi mang theo vào chiếc toa xe rỗng. Tất cả mọi đêm cái bóng mờ mờ của sự đe dọa hoang dại. Tiếng ầm ầm của những con tàu chạy trên những đường ray bên cạnh kéo theo những toa hàng nặng nhọc, những kiện bông, hoặc những cuộn vải mu-xơ-lin trên đường tới nơi tẩy trắng, được trang trí hoa văn thành vải sọc hay kẻ ô vuông , thành khu vườn tĩnh vật với những cây đậu tía và những bông hồng. Và khi tiếng còi huýt lên báo hiệu tan ca ba, anh sẽ lại thả tôi xuống sỏi và đưa tôi trở lại nhà. Nếu mẹ tôi biết, mẹ cũng không nói gì, mẹ quá vui sướng với tự do mới của mình, quá biết ơn vì những túi chứa những món hàng hóa hỏng được lấy trộm từ nhà kho và để lại trên chiếc bàn ăn trong nhà bếp. Những chiếc túi gạo, đậu rách đã được anh dán lại bằng băng dính, những chiếc can không dán nhãn, những ngũ cốc và chất tẩy ở những trạng thái hư hỏng khác nhau. Sự phong phú đủ cho chúng tôi qua tuần, và thậm chí cả những trái mận, trái anh đào vẫn còn mềm và thơm ngon chứa đầy trong những chiếc can méo mó và trôi bập bềnh trong chính thứ nước hoa quả ngọt ngào của chúng.

Bài thứ hai: Vương Quốc

Khi em trai tôi
cuối cùng đã thốt gọi tên
những bạch cầu trong thân hình em
đã và đang từ bỏ
những công cụ chiến tranh cổ đại của chúng,
Những trái bom nhỏ
Câm lặng
Và những trái thủ pháo,
những chiếc xe tăng chậm chạp rút lui vào ảo ảnh
những con ngựa ngã
và những thanh gươm sáng
được tra vào vỏ
những thanh củi
những hòn đá
đặt xuống cuối cùng
Và linh hồn nhỏ bé đau thương
Đứng dậy
bước đi
dần vào ánh sáng

Tôi đã hiểu
những bước chân thanh bình
Vào vương quốc lặng yên
chịu khuất phục
trong một cuộc đời như thế

Bài thứ ba: Three number

“ chính vào một trong những khoảnh khắc đó
bạn ước bạn có thể
bên nhau mãi mãi”

– Jame Seay-
Cha tôi, khi ông cởi đôi giày đã mòn và cởi cúc áo sơ mi sau một ngày nặng nhọc trong phòng đánh sợi , tiếng huýt sáo ông dịu qua khe hở giữa lưỡi ông và vòm miệng, quá mệt mỏi để uốn môi ông lại thành hình chữ O của tiếng huýt sáo thực hơn được huýt lên vào những buổi sáng chủ nhật, trước khi thế giới trở nên tồi tệ, giọng nói trong trẻo tinh khiết của Fraulein được cất lên từ buồng phổi đang lên da non của ông.
Những bông tuyết của Beth, trước khi cô chết, cô đã mở cửa khi nào và như thế nào để cho chúng tôi vào , hàng trăm trong số chúng cô đã cắt và treo trên trần nhà, những bông tuyết giấy luộm thuộm quay tròn trong cái nóng của chiếc bếp lò có bụng to tướng, trận bão tuyết êm đềm đến không thể tin được.
Cái nhìn trên gương mặt Flint, sự ngờ vực ngọt ngào về sự mất mát.Như thể là trong một câu chuyện kể
Ông đột nhiên nhận ra cô gái trong ngôi nhà vệ sinh nam công cộng của ngôi nhà nuôi hàu ở New Orleans- đó là tình yêu đích thực của đời ông,
Con đường nơi ông trở lại từ nơi đi tiểu và nơi cô gái đã ở đó, xô ông ra một bên biện hộ: Tôi buồn nôn và tôi cần ông giữ giùm mái tóc- và xong, cô ra đi, khi ông đứng đó choáng váng, tay vẫn còn cầm dương vật, tay kia thì khum thành hình chén ấp lên mũi và miệng hít thở, hít thở thật sâu hương hoa nhài còn vương lại từ tóc cô.

Bài thứ tư: Giải phẫu nụ hôn phương nam
Cô nói chỉ cần bỏ đồ đạc của anh ở ngay đó thôi
Anh nói ngay chỗ nào?
Bắt chước cô
Crolina
Nói lè nhè
Bây giờ thật dài biết bao nhiêu đến nỗi tiếng Không bật ra kinh sợ
(chao ôi, sự tồi tệ của người đàn ông)
rỉ ra dần dần từ miệng xinh xắn của cô, anh đã nếm chậm chậm ngọt ngào O, O, O
trước khi cô có thể
tống ra cả thế giới

Bài thứ 5: Chamomile

Có thể sau đó tới Ăng-lô-xắc-xông
Kẻ thuộc hạ của Ai-cập
cúng tiến cho mặt trời.
Những cây cỏ dại của tuổi thơ chúng tôi được nhổ để an ủi sự giận dữ của mẹ tôi trở lại nghiện ngập.
Quá sớm với chúng tôi, bởi cánh đồng, con vịnh và biển kia càng bước chân đi càng trải rộng.

Bài thứ sáu: Bông hoa Phăng-xê

Và thế là tôi đã đến để yêu bông hoa
Có cái tên bất thình lình gọi em trai tôi
Khi chúng tôi đi bộ băng qua.
Phía dưới bông hồng nằm ngủ im lìm của tôi
một mình chịu đựng
sức nặng của tuyết
Phăng-xê. Những ý nghĩ không ít hơn rất nhiều cái tên của nó
Hãy gọi tên tôi.
Cây hoa bướm dại.
Hãy hôn tôi trước khi tôi thức dậy.

Nguyễn Quốc Vương dịch từ nguyên bản tiếng Anh.

Các bài thơ này được trích ra từ cuốn sách Traveling in Time of danger (Iris Press, 1999)  A book of minutes (Iris Press, 2004).

 

 


Cũ hơn Mới hơn