Abraham Lincol và những chú chim non

Abraham Lincol và những chú chim non

Một buổi sáng mùa xuân, trên con đường ở miền quê nọ xuất hiện bốn người đàn ông cưỡi ngựa. Họ là những luật sư đang đi tới thành phố kia để tham dự một phiên tòa. Trước đó trời vừa đổ mưa nên nền đất nhão ra . Nước đang nhỏ từng giọt từ trên cây  cối xuống đất và cỏ thì ẩm ướt.

Bốn luật sư nối theo nhau, người nọ theo sau người kia bởi con đường mòn rất hẹp và lầy lội bùn. Họ cưỡi ngựa đi thật chậm và cười nói rất vui vẻ.

Khi họ băng qua một lùm cây nhỏ, họ nghe thấy tiếng động mạnh ở  phía trên đầu và cảm thấy có tiếng kêu chiêm chiếp yếu ớt trên bãi cỏ bên cạnh đường.

“Chíp!chíp! chíp”, tiếng kêu phát ra từ những cành lá rậm rạp trên đầu họ.

“ Chiếp! chiếp!chiếp!”, tiếng kêu phát ra từ bãi cỏ ướt.

“ Có chuyện gì xảy ra ở đây thế nhỉ?”, người luật sư thứ nhất tên là Speed cất tiếng hỏi. “Ồ, đấy chỉ là tiếng kêu của mấy con chim cổ đỏ già thôi”, người luật sư thứ hai  tên là Hardin đáp. “ cơn bão đã thổi bay hai chú chim non khỏi tổ. Chúng còn quá non nên không thể bay được. Và chim mẹ thì đang hoảng hốt kêu cứu!”.

“ Thật đáng tiếc! Chúng sẽ bỏ mạng trên bãi cỏ này thôi!”, người luật sư thứ ba, người mà tôi không nhớ tên, phụ họa.

“Ồ, mà chả sao. Chúng chỉ là những con chim thôi mà”, ngài Hardin bình luận. “ Tại sao chúng ta lại bận tâm làm gì cơ chứ?”

“ Phải đấy! Chúng ta làm thế để làm gì?”, ngài Speed hưởng ứng.

Ba người đàn ông băng qua, nhìn xuống và thấy những chú chim nhỏ trên bãi cỏ ướt lạnh. Họ nhìn thấy chim mẹ đang bay xung quanh, và gào khóc gọi chồng.

Họ tiếp tục lên đường và cười nói vui vẻ như trước đó. Chỉ vài phút sau, họ đã quên phắt chuyện những chú chim.

Nhưng người luật sư thứ tư, người có tên Abraham Lilcoln, thì dừng lại. Ông xuống ngựa và nhẹ nhàng đặt những chú chim lên bàn tay rộng mở  ấm áp.

Những chú chim dường như không hề tỏ ra sợ hãi mà se sẽ kêu chiêm chiếp như thể hiểu rằng chúng đã được an toàn.

“Đừng lo lắng! những người bạn của ta”, Lincoln cất tiếng “ Ta sẽ đặt các bạn trở lại chiếc giường nhỏ ấm áp”.

Sau đó ông ngẩng lên và tìm kiếm chiếc tổ, nơi những chú chim đã bị rớt xuống.  Chiếc tổ nằm ở vị trí quá cao, vượt quá cả tầm với của ông. Nhưng Lincol có thể trèo. Ông đã trèo không biết bao nhiêu cây khi  ông còn là một cậu bé. Ông nhẹ nhàng đặt từng chú chim vào ngôi nhà nhỏ. Hai chú chim nhỏ khác không bị rơi vẫn ở đó. Chúng âu yếm vuốt ve nhau và tỏ ra rất hạnh phúc.

Chẳng mấy chốc, ba vị luật sư vượt lên trước dừng lại bên  một con suối để cho ngựa uống nước.

“ Lincol đâu nhỉ?”, một người hỏi.

Tất cả bọn họ đều ngạc nhiên khi không thấy Lincol đi cùng.

“ Các cậu có còn nhớ những con chim lúc trước không?”, Speed hỏi. “ Chắc là cậu ta đã dừng lại để chăm sóc bọn chúng”.

Vài phút sau, Lincol đuổi kịp ba người. Giày ông dính đầy bùn, áo khoác ông rách toạc vì mắc phải gai.

“ Chào cậu, Abraham!”, Hardin cất tiếng “ Cậu đã ở đâu vậy?”

“ Mình dừng lại một chút để đưa mấy con chim non trở về với chim mẹ”, ông đáp.

“Tốt lắm! bọn tớ luôn nghĩ cậu là một anh hùng “, Speed nói “ Giờ thì điều ấy thật đúng!”.

Rồi cả ba cười lớn. Họ nghĩ rằng điều ấy thật là ngớ ngẩn, một người đàn ông khỏe mạnh lại chấp nhận nhận lấy những điều phiền toái chỉ vì vài con chim non vớ vẩn.

“ Thưa các quý ngài! Tôi sẽ không thể ngủ được tối nay nếu tôi bỏ mặc những con chim non bất hạnh chờ chết trên bãi cỏ ướt”.

Abraham sau đó đã trở thành một luật sư và cũng là một chính khách rất nổi tiếng. Ông đã được bầu là tổng thống. Và sau Washington ông là tổng thống vĩ đại  nhất nước Mĩ.

Nguyễn Quốc Vương dịch từ tiếng Anh


Cũ hơn Mới hơn