Xã hội địa phương và mối quan hệ Danka trong cấu trúc cai trị của Mạc Phủ (4)

Tạp chí nghiên cứu tôn giáo Nhật Bản số 28 tháng 3,4 năm 2001

Xã hội địa phương và mối quan hệ  Danka trong cấu trúc cai trị của Mạc Phủ

Tác giả: TAMAMURO Fumio

Bài báo này ban đầu được công bố trong TAMAMURO 1999, trang 178-223. Đây là bản dịch tiếng Anh cho JJRS thực hiện bởi Holly Sanders và được biên tập lại bởi tác giả.

Nguyễn Quốc Vương dịch sang tiếng Việt.

Các bậc tu hành và tình nhân của họ: trường hợp Towa

 

Một điều khoản của bộ luật chùa được ban hành vào tháng 7 năm 1665, miêu tả một bộ luật liên quan đến các tình nhân bí mật của các bậc tu hành (nyobon-nữ phạm): “những người bà con là phụ nữ và tất nhiên là những người phụ nữ không phải là họ hàng không được phép ở trong khu cư trú của chùa”. Ngoại trừ phái Ikko, phái cho phép hôn nhân, các mối quan hệ với phụ nữ của các bậc tu hành bị cấm. Ở đây tôi sẽ quan tâm tới các  vụ thông dâm liên quan đến các nhà sư của các ngôi chùa phái Soto.

Vào ngày 7 tháng 8 năm 1786, Towa, vợ của nông dân Matabei ở làng Hayakawa (tỉnh Sagami), thông dâm với Tetsumei, trụ trì của ngôi chùa gia đình bà ta-chùa Chosen-ji. Lời phàn nàn được trình lên chùa đứng đầu là Seigen-in, một ngôi chùa phái Soto nằm ở làng Sanda cùng huyện. Những gì tiếp theo được viết cô đọng trong lời phàn nàn của cô ta (tất các các tư liệu được đề cập dưới đây có liên quan đến Chosen-ji là lấy từ Chosenji Monjo lưu giữ tại Seigan-in):

13 năm trước tôi (Towa) từ làng Onba (huyện Koza, tỉnh Sagami) đến làng Hayakawa để kết hôn với Matabei. Tuy nhiên, 7 năm sau, Matabei mất việc và kể từ đó anh  ấy làm việc ở làng bên cạnh. Gần đây, mẹ Matabei cũng đi làm ở làng bên cạnh. Do đó tôi đã sống cùng với con trai, người giúp đỡ tôi làm công việc may vá. Tetsumei, trụ trì của ngôi chùa gia đình tôi-chùa Chosen-ji đã thi thoảng tới để nhờ tôi sửa chiếc áo choàng của ông ấy. Chính vào những dịp như thế ông ta đã tán tỉnh tôi nhưng tôi đã từ chối vì ông ta  là một nhà sư.

Towa miêu tả Testumei đã trở nên thân thiện với Towa trong quá trình thăm nhà cô nhiều lần. Bước ngoặt trong mối quan hệ giữa họ đến vào thời điểm khi ngôi chùa đang sản xuất các đăng ký gia nhập tôn giáo:

Thời gian trôi đi, ngôi chùa phải làm các đăng ký gia nhập tôn giáo. Tetsumei thăm nhà tôi và nói với tôi rằng nếu như tôi không quan hệ tình dục với ông ta, ông ta sẽ không ghi tên gia đình tôi vào đăng ký gia nhập tôn giáo(điều tương đương với việc quy cho gia đình tôi là tín đồ Cơ đốc giáo). Ông ta chỉ ra rằng điều này sẽ gây ra rất nhiều rắc rối cho Matabei và ông ta đưa ra rất nhiều lời đe dọa khác, ông ta đã ép tôi phải quan hệ. Không có lựa chọn nào khác, như là một người đàn bà thiếu suy nghĩ, tôi đã có quan hệ với ông ta rất nhiều lần trong suốt 3 năm trước.

Sử dụng Shuhanken như là một vũ khí, trụ trì của ngôi chùa gia đình đã ép buộc Towa thông dâm. Trong một ngôi làng nhỏ mối quan hệ của họ nhanh chóng bị phát giác. Mặc dù chồng cô ta và mẹ chồng làm việc bên ngoài làng, cô ta lo sợ một lúc nào đó họ sẽ biết chuyện. Cô ta nói với Tetsumei rằng cô ta muốn kết thúc mọi chuyện nhưng

Do Tsumei hứa với tôi rằng nếu những người làng biết chuyện, ông ta sẽ  đưa tôi làm tình nhân hay trốn thoát khỏi ngôi làng với tôi và mối quan hệ này tiếp tục.

Tuy nhiên, một ngày nọ Matabei nghe được câu chuyện:

Bởi vì Matabei làm việc trong ngôi làng ở bên cạnh tôi thường lo ngại những người lạ đến vào ban đêm. Tuy nhiên một buổi tối khi Tetsumei và tôi đang bí mật quan hệ, cả hai chúng tôi đang say sưa nên không nhận ra ai đó đang ho ở cửa trước. Thật choáng váng, chính là Matabei. Tôi chào chồng tôi như thể không có chuyện gì xảy ra và tiễn Tetsumei đi.

 

Matabei người bắt quả tang Towa  đã nói với cô ta:

Chứng kiến chuyện giữa tôi và Tetsumei, Matabei tuyên bố rằng anh ta muốn nhìn thấy cả hai chúng tôi bị trừng phạt nghiêm khắc. Tuy nhiên, bởi vì Tetsumei là người đứng đầu ngôi chùa gia đình chúng tôi, Matabei quyết định không trình báo nhà sư vì điều đó không chỉ bị cộng đồng coi khinh mà còn xúc phạm tổ tiên của chúng tôi. Thay vào đó, Matabei tát tôi và thét lên: “Tôi sẽ li dị cô”. Một vài người nghe thấy tiếng động và đi vào nhà làm Matabei trấn tĩnh lại. Về sau vào tối đó, anh trở lại nơi làm việc.

Matabei đã có tư thế rất mạnh mẽ đối với sự ngoại tình của vợ và rõ ràng là tức giận cô ta. Tuy nhiên, anh ta tránh việc bày tỏ sự giận dữ với Tetsumei, quan tâm tới thể diện và thực tế rằng bia mộ của tổ tiên đặt tại chùa của Tetsumei. Tuy nhiên anh ta không thể trấn tĩnh Towa và buổi tối tiếp theo cô ta đã chạy tới Chosen-ji.

Một lần khi đêm buông xuống, tôi đi tới ngôi chùa và im lặng lẻn vào phòng ngủ của Tetsumei để bàn bạc tình hình. Tôi yêu cầu ông ta chia tay lần nữa nhưng Tetsumei trả lời rằng mặc dù Matabei phát hiện ra câu chuyện và thậm chí nếu câu chuyện loang ra ngoài, ông ta vẫn tiếp tục yêu tôi. Tetsumei sau đó đã hứa với tôi rằng sẽ cùng nhau mãi mãi cho dù chúng tôi có phải cùng nhau tự vẫn. Và thế là chuyện tiếp tục. Tuy nhiên một buổi tối khi Tetsumei ở nhà tôi, chồng tôi Matabei đã bắt được chúng tôi lần nữa. Khi nhận ra bị phát hiện, ông ta bỏ chạy khỏi ngôi nhà.

Matabei một lần nữa xác nhận chuyện ngoại tình của vợ và lập tức bắt đầu quá trình ly hôn.

Không thể bỏ qua sự việc lần này, Matabei đi tới chùa và nói với Tetsumei về ý định ly dị tôi. Anh ta sau đó đi tới nhóm 5 nhà chịu trách nhiệm với nhau trong làng (goningumi) và trao cho họ tờ giấy ly hôn. Nhưng việc li hôn dựa vào lý lẽ không chung thủy nên bà mối từ chối chấp nhận tờ giấy ly hôn cho tới khi sự việc được thẩm tra.

Towa bí mật đi tới chùa Chosen-ji gặp Tetsumei để kiểm tra cảm xúc của ông ta. Tuy nhiên Tetsumei đã thay lòng đổi dạ. Nhiếc móc Matabei, Tetsumei hoàn toàn không quan tâm đến lời hứa  mà ông ta đã đưa ra với Towa, rằng thậm chí nếu có phải tự vẫn cùng nhau, họ cũng sẽ sống với nhau. Towa đã miêu tả ý nghĩ của mình ở thời điểm đó:

Giờ đây mục đích thực sự của Tetsumei đã rõ, tôi không thể tin được những gì đang xảy ra và trở về nhà. Mặc dù tôi là đàn bà, tôi bắt đầu nghĩ về những lựa chọn nằm ở phía trước. Bị chồng từ bỏ (mặc dù người làm mối vẫn chưa chấp nhận tờ giấy ly hôn) và cũng không thể trở về nhà cha mẹ, chỉ có một lựa chọn duy nhất mà tôi có thể thấy là bằng cách thực hiện lời hứa của Tetsmei đối với tôi là cả hai cùng tự vẫn. Vào ngày 3 tháng 8, tôi lấy một con dao từ nhà mình và hướng về ngôi nhà viên chức của làng để thông báo những gì tôi định làm trước khi hướng về chùa Chosen-ji. Tôi đe dọa Tetsumei và nhắc ông ta về lời hứa, và gí sát lưỡi dao vào ông ta. Vào đúng lúc đó, hai người làng – Katsuemon và Yosuke-vây quanh tôi và nói với tôi rằng họ sẽ thuật lại cảm xúc của tôi tới Tetsumei vì vậy tôi đưa dao cho họ và trở về nhà. Sau đó họ liên lạc với tôi và cho biết rằng yêu cầu của tôi không được tôn trọng.

 

Sau đó Towa giận dữ  chạy tới chùa Chosenji lần nữa nhưng Tetsumei đã dời đi. Dưới đây là một phiên bản cô đọng của lá thư:

Tetsumei đã đi tới Edo để thảo đơn kiện lại. Mặc dù tôi đã mất ông ta, nghĩ lại 3 năm ông ta đã bên tôi, tôi không thể tin được vị đắng ông ta đưa đơn kiện. Trong sự thất vọng tột cùng, nghĩ tới không chỉ bản thân tôi mà còn là chỗ đứng của chồng, tôi nghĩ tới việc tự vẫn bằng cách chết trôi. Tuy nhiên, người làm mối Shichiroemon xuất hiện và nói với tôi viết lá thư này cho ngài, trụ trì chùa Seigen-in… Tôi đã có chữ ký và con dấu của ông ta cùng với chữ ký và con dấu của tôi ở cuối lá thư này. Xin làm ơn thẩm vấn Tetsumei và từ đó tìm ra sự thật, tôi  sẽ vô cùng biết ơn nếu ngài lấy lại danh dự cho tôi.

 

Ban đầu trong thời Edo thông dâm là một tội ác đáng tử hình. Nhưng ở đây tất cả thứ chúng ta có là những lời của Towa, một sự thừa nhận về câu chuyện của Tetsumei cũng sẽ là cần thiết. Gạt qua vấn đề tội ác sang một bên, tôi muốn sử dụng đơn kiện của Towa ở đây để minh họa một vài khía cạnh phức tạp của hệ thống danka.

Vấn đề thứ nhất là  việc trụ trì của chùa gia đình sử dụng Shuhanken để ép Towa thông dâm với ông ta và rằng  cô ta đã đồng ý làm theo. Chính vào các loại dịp này, sự tự do của các nhà sư xác định sử dụng shuhanken, thẩm quyền dóng dấu vào chứng chỉ của chùa. Thêm nữa điều quan trọng cần lưu ý rằng Towa đã phải suy nghĩ đến không những bản thân mình mà còn lo ngại cả chồng là Matabei cũng bị ảnh hưởng.

Thái độ của người chồng đối với ngôi chùa gia đình đã chỉ ra một vấn đề khác nữa. Matabei tránh đối đầu với trụ trì bởi vì anh ta không thể hành động bằng cách thể hiện sự bất kính đối với Phật của tổ tiên mình. Các nhân tố như các dịch vụ mà ngôi chùa gia đình làm cho làng, đặc biệt là các lễ kỉ niệm tổ tiên có thể đã làm suy giảm quyết tâm truy nã trụ trì. Ví dụ như nếu đây là trường hợp thông dâm giữa hai người làng với nhau, người chồng sẽ đối đầu với người đàn ông.

Tuy nhiên nguyên đơn Towa không phải là một nạn nhân vô tội. Bản thân việc thông dâm liên tục trong 3 năm đã là vấn đề. Có khả năng tìm ra một giải pháp để giải quyết vấn đề sớm hơn;  sự đồng lõa của cô ta không thể được giải thích đơn giản với lời biện minh rằng cô ta là “một người đàn bà thiếu suy nghĩ”. Dù thế nào, đáp lại đơn kiện mà Towa và người mai mối Yamamoto Senji gửi tới Seigen-in, Tetsumei đã đệ trình tài liệu dưới đây tới các viên chức của Seigen-in.

  Matabei thuộc trang viên của ngôi chùa nhỏ của chúng tôi, đất phong của Matsudaira Sondayu, đã  tuyên bố rằng vợ anh ta và tôi đã hành xử đồi bại. Tôi không hề nhớ bất cứ thứ gì (về những gì bị buộc tội). Không thể tránh được do yêu cầu bất hợp lý này, tôi đã gửi một đơn kiện tới văn phòng của trang viên và để cho chắc tôi cũng gửi tới các ngài. Tháng 8 năm Tenmei thứ 6 (1786).

Mặc dù ngày của tài liệu không rõ, nhưng Tetsumei có lẽ đã gửi nó ngay sau khi Towa đệ trình đơn kiện của mình. Ở đây, Tetsumei trình với Seigen-in rằng ông ta đã không thông dâm và rằng ông ta đã đưa đơn kiện tới văn phòng của Matsudaira Sondayu để lấy lại sự trong sạch của mình. Sau đó, quan sát những diễn biến này, 14 ngôi chùa liên quan của Chosen-ji đã gửi ý kiến bằng văn bản dưới đây tới Seigen-in.

Hiện thời nhà sư cao tuổi Tetsumei của Chosen-ji đã được lệnh dời đi nơi khác; liệu ông ta sẽ phải chịu hình phạt nào nữa không? Những ngôi chùa nhỏ bé chúng tôi nghĩ rằng ông ta thật đáng thương xót. Chúng tôi đề nghị các ông hãy nhân từ bảo vệ vị trí của ông ta khỏi sự xâm hại nào khác nữa và bãi bỏ vụ kiện này. Đồng thời chúng tôi, các ngôi chùa lân cận, các ngôi chùa trong nhóm, anh em hữu ái nehan, các ngôi chùa cùng trong hệ thống chi nhánh và các ngôi chùa liên minh thân thiết khiêm nhường đề nghị điều đó với các ông.

14 ngôi chùa đã đệ trình đơn thỉnh cầu quan tâm tới  bạn đồng nghiệp Tetsumei. Hơn nữa, theo một tư liệu ghi “tháng chín” cùng năm, nhà sư đã nghỉ hưu của Chosen-ji và hai chùa giám sát của 14 ngôi chùa đã gửi tới Seigen-in nôi dung sau:

Gửi các viên chức của Seigen-in

Quan tâm tới lá thư gần đây được gửi tới bởi Yamamoto Senji và một người phụ nữ có tên  Towa ở làng Hayakawa về nhà sư già Tetsumei của Chosen-ji ở cùng làng, chúng tôi nghĩ rằng nhà sư nhún nhường kia quá đáng thương; vì thế chúng tôi sẽ rất biết ơn nếu các ngài yêu cầu các ngôi chùa liên minh giải quyết vấn đề bằng việc hòa giải và bãi bỏ việc điều tra cả hai phía. Tháng 9, năm Tenmei thứ 6 (1786).

Kongo-ji, làng Iiyama

Skei-ji, làng Kawaraguchi

Chosen-ji, Daju (trụ trì đã nghỉ hưu)

Nhiều hơn sự yêu cầu một cuộc điều tra tiến hành bởi ngôi chùa đứng đầu, các ngôi chùa đề nghị các ngôi chùa liên minh gần gũi tiến hành hòa giải giữa các bên có liên quan. Như trong tư liệu trước đó, Tetsumei được miêu tả như là “đáng thương xót”. Chúng ta có thể suy ra rằng các ngôi chùa có âm mưu tìm kiếm sự hòa giải thông cảm với Tetsumei. Nói cách khác, ba nhà sư những người ký vào lá thư là trung tâm của những nỗ lực nhằm có được sự hòa giải. Điều gì sẽ xảy ra với sự hòa giải? Chúng tôi không rõ chi tiết nhưng khoảng hai tháng sau vào ngày 13 tháng 10 (tháng nhuận), các tài liệu được đệ trình lên Seigen-in có con dấu của nguyên đơn Towa, người bảo lãnh Yamamoto Senji và nhân viên mật vụ Gennosuke từ làng Kokubu và Tsuemon từ làng Kozono, những người làm việc như là mật vụ ở vùng Yamamoto Senji. Kongo-ji, Sokei-ji và Daju, các sư trụ trì đã nghỉ hưu của Chosen-ji, cũng đóng dấu vào văn bản. Tài liệu có nội dung dưới đây:

Kính cẩn thông báo tới các ngươi rằng chúng tôi đã giải quyết vấn đề.

 

Được đệ trình lên trước là lá thư từ người vợ của Matabei trong đó nhà sư già Tetsumei  của làng Hyakawa được nhắc tên như bị đơn, cùng với tái bút của người bảo lãnh của cô ta-Yamamoto Senji. Những ngôi chùa khiêm nhường chúng tôi cùng với cả những người trung gian nhận được nó và đã đóng dấu vào. Tuy nhiên, Towa và Yamamoto Senji đã đồng ý với sự hòa giải mà những người trung gian nghĩ rằng nên làm. Do đó, chúng tôi đề nghị rút lá đơn của Towa. Nếu rút, không chỉ người gửi và người bảo lãnh của cô ta mà rất nhiều nhân viên mật vụ cũng sẽ vô cùng biết ơn và hơn nữa, những ngôi chùa khiêm nhường chúng tôi  sẽ không có đòi hỏi gì hơn từ nhà sư già Tetsumei liên quan đến sự kiện này. Chúng tôi cùng ký vào để công nhận điều trên.

 

Trước hết, tài liệu này nói rằng 5 trong số tất cả-3 chùa và 2 người trung gian- đã nhận được thẩm quyền giải quyết hòa giải và rằng kết quả là sự hòa giải đã đạt được sự thỏa thuận. Trong tài liệu này họ tuyên bố rằng họ muốn rút tài liệu mà Towa đệ trình lên Seigen-in trong quá khứ. Họ cũng phát biểu rằng họ sẽ không truy cứu gì về sự kiện này. Thật không may, những tài liệu chứa đựng các chi tiết cụ thể của việc giải quyết không còn tồn tại. Chúng ta không biết liệu nội dung của các tài liệu này có lợi hay bất lợi cho Towa. Tuy nhiên chúng tôi có một tài liệu khác chứa đựng thông tin tương tự và được cho là cũng được tạo ra vào cùng thời gian. Tài liệu này có chữ kí và con dấu của bốn chùa và 20 viên chức của làng và danka. Từ tài liệu này chúng tôi biết rằng sự việc đã không nguôi đi. Tại một buổi họp Tetsumei đã  mặc cả rằng nếu ông ta trả tiền cho các viên chức của ngôi chùa đứng đầu, ông ta có thể đi với tội danh đơn giản là “sơ ý” (có lẽ có nghĩa rằng sự bê tha không phạm tội). Đáp lại Seigen-in khiển trách Tetsumei và ông ta đã viết lời xin lỗi. Do đó có danka người đã không chấp thuận việc Tetsumei hành xử như thế nào trong quá trình hòa giải và thậm chí không bằng lòng với việc đó đến độ danka này muốn phá vỡ mối liên hệ với Chosen-ji bởi “vụ Towa”.

Vào ngày 17 tháng 11 năm 1786, trưởng làng Hayakwa gọi danka của Chosenji tới nhà để đề xuất rằng họ trở lại Chosen-ji nhưng do danka đã cùng nhau quyết định rằng sẽ “không quay lại” (ridan), cuộc gặp không đi đến đâu. Người trưởng làng đã đưa ra vài lý do trở lại ngôi chùa với tư cách danka: ngôi làng bần cùng không thể đảm đương việc kiện cáo hơn nữa; thẩm quyền đã thuộc về Seigen-in trong việc đưa ra hòa giải cuối cùng; ngôi làng sẽ xuất hiện một cách không xứng đáng trong mắt các ngôi làng lân cận; ép vấn đề đi xa hơn sẽ làm liên lụy đến các vấn đề về địa vị của các bậc tu hành; và các yêu cầu của họ đối với đức phật của tổ tiên họ sẽ trở nên không chắc chắn. Thêm nữa, người trưởng làng gọi ý rằng danka yêu cầu Tetsumei phải đi để đổi lại việc họ trở lại. Như kết quả của ngày 17 tháng 11, 63 danka quyết định trở lại. Điều này theo sau bằng việc trở lại của 3 danka vào ngày 18 và 8 danka trở lại vào ngày 20. tính tổng, 74 danka đã trở lại Chosenji nhưng 4 danka quyết định không trở lại là Denbei, Tazaemon, Shinzo và Kukunai. Tên của Matabei không xuất hiện cả trong chứng chỉ “trở lại” và “không trở lại”. Lý do mà Shinzo không trở lại như sau:

Tính cách của Tetsumei là giống như nó được miêu tả trong lá thư của Towa gửi lên chùa đứng đầu”. Ngôi chùa đứng đầu đã nhân hậu cho phép hòa giải. Mặc dù tôi không biết liệu nó có đúng không, mọi người đã nghe rằng (nhà sư đã cố gắng giải quyết vấn đề bằng tiền) và với cái loại thái độ đó, thật khó để tôn trọng (Tetsumei) như là một tăng sư người có địa vị khác hẳn những người thế tục và như là một trụ trì của ngôi chùa dòng họ. Chúng tôi  lo ngại  việc yêu cầu ông ta tiến hành  các lễ kỉ niệm cho tổ tiên và cha mẹ chúng tôi. Sẽ là điều bất thường nếu chúng tôi chấp nhận việc ông ta đốt hương và chủ trì các nghi lễ (cho tổ tiên chúng tôi), và bởi vì (toàn bộ sự việc) là vô cùng thảm thương, chúng tôi đã mất thể diện…

Shinzo đã phê phán không úp mở tính cách của trụ trì. Ông ta đề cập đến sự buộc tội được nói tới trong lá thư của Towa, trên thực tế Tetsumei đã đưa tiền cho người mai mối Yamamoto Senji để tiến hành hòa giải, thực tế rằng ông ta không thể nào được tôn trọng như là người đứng đầu một ngôi chùa gia đình, tai tiếng của ông ta và rằng do tai tiếng đó, Shinzo không thể  than khóc với sự tự tin rằng sự thành phật của cha ông ta được đảm bảo.

Vào ngày 24 tháng 11, Tetsumei đệ trình tới Seigen-in một chứng chỉ với com dấu và chữ ký của 4 danka và 3 chùa liên minh gần gũi. Lời xin lỗi này bao gồm lời thú nhận rằng hành động của ông ta ở cương vị trụ trì đã gây ra sự  xúc phạm và rằng ông ta sẽ nghỉ hưu như bị yêu cầu rằng ông ta sẽ không đưa ra bất cứ lời bào chữa nào nữa… Cùng ngày Tetsumei hứa với Seigen-in  sẽ nộp con dấu đỏ chính thức của ngôi chùa cho nhà sư làm nhiệm vụ điều tra, sổ sách ngôi chùa đang giữ, quà tặng đất đai đã được tặng cho ngôi chùa và tiền nhận từ các nhà xác, cánh đồng, đồ đạc của chùa và các thứ khác.

Bằng việc đó, “vụ Towa” chìm xuống. Tội tử hình là hình phạt phổ biến dành cho tội thông dâm nhưng ở đây việc giải quyết đã tiến đến thông qua hòa giải được sắp xếp bởi các ngôi chùa liên minh và người trưởng làng. Nó có vẻ rằng Towa, lúc đầu cương quyết đã chấp thuận hòa giải khi điều kiện hình phạt tử hình được loại bỏ và vụ việc được giải quyết bằng tiền. Tetsumei cũng có khả năng thoát khỏi hình phạt tử hình và mặc dù ông ta bị đuổi khỏi Chosen-ji, ông ta vấn có khả năng bảo tồn được danh tiếng bằng việc nghỉ hưu. Thật may mắn cho cả hai đã thoát khỏi tội chết nhưng chúng ta có thể thấy nhiều vấn đề với hệ thống danka của thời kỳ Edo nổi lên trong vụ việc này. Chúng phải lưu ý rằng thậm chí thông dâm là có thể đối với các nhà sư người đã sử dụng shuhanken như là đòn bẩy. Tuy nhiên, thậm chí trong loại tình huống này, danka đã không được phép phá vỡ sợi dây liên hệ với ngôi chùa gia đình.

Tiếp theo là một sự việc khác ở chùa Chosen-ji liên quan đến danka người đã muốn phá bỏ khỏi chùa. Không phải việc rằng chùa này đặc biệt có một số lượng lớn các nhà sư có tình nhân nhưng tôi chọn chùa này đơn giản bởi vì tài liệu còn lưu lại.

Sự việc  thoát khỏi chùa Chosen-ji

Năm 1819, khoảng 30 năm sau “vụ Towa”, lại có thêm rắc rối tại chùa Chosen-ji với danka người muốn thoát khỏi chùa. Tôi muốn bắt đầu với lý do mà danka đưa ra để mong muốn thoát khỏi chùa:

Kính cẩn trình lên yêu cầu

Nội dung: Chosen-ji, chùa nằm dưới sự kiểm soát của ngài, đã có quyền lực lớn và gây khó khăn cho tất cả các danka của nó. Tuy nhiên, chúng tôi sẽ không tự vệ và tôn trọng nó bởi vì nó là ngôi chùa gia đình của chúng tôi và nếu cư xử của nó đáng tôn trọng và nếu các viên chức của chùa làm tốt công việc của họ. Tuy nhiên, bởi vì ngôi chùa đã gây cho chúng tôi nhiều khó khăn và do tư cách đạo đức đồi bại của nó, danka chúng tôi cùng nhau thoát khỏi chùa. Không thể tránh được, chúng tôi yêu cầu các ông (Seigen-in) cho phép làm điều này. Nếu các ông nhân từ tiếp nhận đề nghị của chúng tôi tất cả các danka chúng tôi sẽ vô cùng biết ơn. Do các khó khăn gây ra cho các danka và do tư cách đạo đức đồi bại nói trên chúng tôi thông báo rằng chúng tôi thoát khỏi ngôi chùa

(Chosenji Monjo, 1819).

Kanka của Chosen-ji đã đệ trình “Đề nghị thoát khỏi chùa” tới chùa đứng đầu, Seigen-in. Họ đưa ra hai điểm, thái độ của chùa đối với danka và tư cách đạo đức đồi bại của trụ trì. Các lý do cụ thể như sau:

1. Khi ai đó chết và cần đám tang, trụ trì đòi mức phí cắt cổ.

2. Đối với các nghi lễ kỉ niệm tại nhà ai đó, ông ta tới thậm chí một ngôi nhà nghèo với một nhà sư trẻ đi kèm và một người nữa bởi vì ông ta muốn tỏ ra ngông cuồng

3. Trong các nghi lễ kỉ niệm tại chùa, cho dù phần lớn sự sắp đặt được tiến hành bởi những người thân quen, nếu sự cúng tiến thấp ông ta giận giữ và đuổi họ ra ngoài.

4. Khi chúng tôi phải cúng tiến, ông ta khăng khăng số tiền mặt là 200 mon, 2 sho gạo và rau…

5. Trong trường hợp loại bỏ thai, sẩy thai hoặc trẻ chết lúc sinh, ông ta lấy 1 ryo 2 bu-đây là mức quá đắt đối với những hộ nghèo.

6. Trong các nghi lễ kỉ niệm (từ năm thứ nhất tới năm thứ 33), ông ta yêu cầu rằng chúng tôi trả giá mà ông ta viết trên tấm biển treo ở chùa

7. Đối với những đứa trẻ chết trước khi chúng được 9 đêm, chùa tiến hành một đám tang có quy mô lớn và sau đó yêu cầu rằng gia đình phải tiến hành nghi lễ kỉ niệm hàng năm.

8. Danka Hikoemon đã bị đánh tàn tệ đến nỗi xương anh ta và thân mình trải qua những cơn đau đớn vật vã.

9. Ngôi chùa thuê các diễn viên và những người làm trò tiêu khiển và đã luyện tập vở kịch ballad. Trụ trì để cho cổng chùa mở vào ban đêm và đi đến nhà của những người thế tục để giải trí.

10. Trụ trì có một người đàn bà trẻ sống với ông ta và  gọi cô ta là “bà già giặt quần áo”

11. Trụ trì chuyển lậu cá vào các thùng chứa của chùa

12. ông ta dỗ ngọt để lấy sự cúng tặng (vàng và bạc) từ các danka và sau đó dùng chúng cho các gái điếm hạng sang tại Yoi (một nhà chứa ở ga Hiratsuka)

13. Ông ta cho gọi các nhân vật ám muội tới chùa, tụ tập các phụ nữ trẻ lại cùng nhau và tổ chức yến tiệc.

14. Ông ta bị ám ảnh bởi những người phụ nữ trong làng; ông ta không thể nào rời bỏ họ được và sỉ nhục những người đàn ông trẻ.

Tóm lại, sự cư xử của vị trụ trì này đã thể hiện ra ngoài như một câu chuyện kinh khủng. Do đó trong khi trụ trì vắng mặt khỏi ngôi chùa, danka tập hợp ở đó để bàn bạc về việc trục xuất trụ trì và ép ông ta phải từ chức. Giận dữ bởi cuộc gặp mặt này, trụ trì sau đó đã quay ngoắt sang buộc tội danka đã dẫm chân lên bài vị của thiên hoàng và tướng quân và có thái độ hiếu chiến với họ. Tình huống này đã được ghi lại chi tiết.

Trong sự đối đầu tiếp theo, trụ trì Gyokutan tiếp tục phủ nhận mọi thứ vì vậy không có tiến triển nào. Vào ngày 22 tháng 6, danka tạo ra một tài liệu gọi là Karakasarenbanjo, một tài liệu ở đó các chữ ký được ký thành vòng trong để che giấu việc ai là người cầm đầu. Nó được gửi tới Seigen-in. Nguyên nhân chính của của tài liệu là là việc danka muốn phá bỏ mối ràng buộc với chùa Chosen-ji do sự xảo trá của trụ trì Gyokutan nhưng nếu Gyokutan bị thay thế bởi một nhà sư chính trực, danka sẽ trở lại ngôi chùa.

Do đó họ muốn Seigen-in sắp xếp sự chuyển đi Gyokutan. Vào ngày tiếp theo, ngày 26, danka một lần nữa gửi một lá thư liên quan đến hành vi sai trái của Gyokutan:

 Kính cẩn trình lên văn bản yêu cầu

Với tư cách là  đại diện của danka thuộc chùa Chosen-ji, làng Hayaka, tôi tuyên bố rằng trụ trì của chùa trên là đồi bại về đạo đức và không công bằng. Chúng tôi đã liên tục đưa yêu cầu tới ngài liên quan tới trụ trì của chúng tôi. Cùng với các nội dung chúng tôi đã trình lên ngài cho tới nay, có rất nhiều thứ khác chúng tôi đã bỏ sót vì vậy giờ đây do sự ương ngạnh của trụ trì, chúng tôi viết những điều còn sót lại và yêu cầu ngài đọc chúng

Nội dung: : như trước đó đã nói, trụ trì đã có quan hệ bất hợp pháp với con gái của người làng Goroemon. Cô ta mang thai và khoảng ngày 20 tháng trước cô ta đã phá bỏ thai.

Nội dung: Người đã chăm sóc cô con gái là vợ của người làng Bun’emon. Người đàn bà này trước đó đã có quan hệ bất hợp pháp với trụ trì và đã nhiều lần được nhận tiền để bí mật chăm sóc con gái của Goroemon và cung cấp chỗ nghỉ vì thế trụ trì có thể qua đêm nhiều lần. Vào buổi bình mình ông ta sẽ rời đi bằng cửa sau và trở lại chùa bằng đường núi. Do cỏ bị dẫm lên, chúng tôi biết ông ta đã ở đó. Do tình trạng này dần dần những người làng đã gây ra sự phản ứng và người vợ đã bị ly dị. Kết quả là người vợ gần đây đã buộc phải đến Chosenji, nơi như người ta đồn, cô ta đã yêu cầu đi yêu cầu lại để được gặp trụ trì. Cô ta muốn ông ta đưa cô ta vào hoặc cho cô ta tiền hay tiến hành hòa giải vì thế quá khó để trụ trì trở lại ngôi chùa. Do đó, ông ta đã đi tới Ryodo-in. Vào khoảng ngày 20 (tháng 6), người vợ cuối cùng cũng dời Chosen-ji. Hết lo, trụ trì lại trở lại ngôi chùa…

Trong số các cư xử vô đạo đức của trụ trì, một lần nữa người tình bí mật của ông lại được đề cập chi tiết. Trụ trì đã có quan hệ bất hợp pháp với hai người phụ nữ, trong đó một người là  Tomi, con gái của người làng Goroemon có thai và đã phá thai. Một người vợ của một người làng khác, Bun’emon, đã giới thiệu Tomi tới Gyokutan, một công việc đem lại cho người vợ này tiền bạc. Chuyện của Tomi và Gyokutan xảy ra ở nhà Bun’emon. Người đàn khác đã từng có quan hệ với trụ trì chính là vợ Bun’emon; khi sự việc bị vỡ lở Bun’emon ly hôn. chúng ta biết rằng người vợ, tức giận với diễn tiến của sự việc đã ép Gyokutan hoặc là chăm sóc cô ta hoặc là giải quyết vấn đề bằng tiền thông qua hòa giải. Gyokutan dời khỏi Chosen-ji và tị nạn tại một ngôi chùa lân cận do rắc rối này. Ông ta đã giải quyết vấn đề với vợ Bun’emon với giá 3 ryo 3 bu vàng.

Seigen-in, trong quá trình thương thuyết với các danka, đã có thể xác định rằng Gyokutan đã sa ngã vì vậy họ đã đuổi ông ta khỏi Chosenji và bắt ông ta phải nghỉ hưu. Danka bận rộn với công việc đồng áng và không thể tiếp tục quá trình thỉnh nguyện lâu dài. Vào tháng 7 cùng năm, họ trao đổi chứng nhận hòa giải và vụ việc chìm xuống. Một vị trụ trì mới cuối cùng cũng được đưa vào chùa, vì vậy danka đã không thành công trong việc  phá vỡ mối ràng buộc với ngôi chùa cho dù họ đã buộc Gyokutan phải ra đi. Bất chấp việc phơi bày chuyện thông dâm của Gyokutan, danka không thể phá vỡ  nó bằng cớ này.

Hai sự việc tại Chosenji đã minh họa mối quan hệ thăng trầm giữa chùa và các danka của nó, ở đó danka đã dần có tiếng nói trong các công việc của chùa Phật giáo. Tuy nhiên như kết quả của hai sự việc minh chứng, quyền lực của chùa đối với danka về cơ bản được xác nhận bởi mạc phủ. Bất cứ sự thay đổi nào chỉ có thể xảy ra bên trong giới hạn của mối quan hệ quyền lực được xác định bởi mạc phủ và ngôi chùa đứng đầu. Trường hợp Tanaka Sahei đã minh chứng rằng thậm chí các chư hầu ở thứ bậc cao cũng không thể lật đổ thứ bậc. Mặc dù hệ thống danka là một sản phẩm của nỗ lực kiểm soát các tín đồ Cơ đốc giáo nhưng cả Mạc phủ và các chùa Phật giáo nhận ra nó là một phương tiện tiện dụng để giám sát dân chúng và duy trì mối quan hệ ổn định của các chùa.

(Hết)