“Chuyện xì hơi”-chuyện nhỏ hay chuyện lớn?




 Một đặc điểm nổi bật của trẻ thơ và cũng là điểm khác biệt so với người lớn nói chung là hồn nhiên.

Trẻ thơ hồn nhiên trong cách nhìn thế giới xung quanh cũng như trong cách biểu đạt thế giới mà các em nhìn thấy.

Ở trẻ em dường như chưa có “tự kiểm duyệt” bởi thế, năng lực biểu đạt thế giới “như nó tồn tại” rất mạnh mẽ.

Bởi thế, những chuyện đối với người lớn có vẻ như là chuyện “cấm kị”, “nhạy cảm” thì đối với trẻ thơ nó là chuyện tất nhiên và rất…bình thường.
Chẳng hạn, nếu là người lớn, người ta sẽ rất ngại ngùng khi nhắc đến chuyện “đánh rắm”, “đi ị”-những hoạt động sinh lý hết sức bình thường của động vật và con người. Nhưng với trẻ thơ thì …không việc gì phải ngại. Thậm chí, nếu quan sát thậm chí trẻ thơ có vẻ như thích nói về chúng và tò mò về chúng.
Cá nhân tôi đã từng quan sát trẻ con người Việt sống ở Nhật và nhận ra rằng những từ tiếng Nhật mà chúng nhớ nhanh nhất và sử dụng được ngay là những từ liên quan đến các hiện tượng sinh lý trên và các từ dùng để thể hiện cảm xúc của bản thân (giận dữ hay hạnh phúc).

 

Vì giữa người lớn và trẻ em khác nhau như thế nên các bậc cha mẹ thường lúng túng khi phải giải thích các thắc mắc của con liên quan đến sinh lý cơ thể người.

Nhiều người né tránh. Nhiều người thậm chí trừng phạt trẻ vì cho rằng trẻ “nói bậy”.

 

Để giúp các phụ huynh, người Nhật đã viết, vẽ rất nhiều Ehon (sách tranh) giải thích cơ chế sinh lý, cấu tạo của cơ thể người dưới con mắt trẻ thơ.
“Chuyện xì hơi”, tác phẩm của Shinta Cho là một Ehon như thế.

chuyen_xi_hoi-1

Chỉ là chuyện “xì hơi” (đánh rắm), nhưng tác giả đã diễn đạt rất sinh động.

 

Đầu tiên là liệt kê, mô tả các kiểu rắm của muôn loài, muôn vật.

 

“Con voi đánh rắm rất to”-Buủmm

“Bong bóng thì kêu bục bục”

“Con người cũng đánh rắm”

 

Tiếp đến là giải thích “cơ chế” tạo ra rắm rất khoa học và dễ hiểu

“Khi chúng ta ăn uống, không khí tràn vào qua đường miệng. Đặc biệt, càng ăn vội vàng, không khí tràn vào qua đường miệng càng nhiều hơn. Ợ hơi là khi không khí thoát ra qua đường miệng. Còn đánh rắm là khi không khí thoát ra qua hậu môn”.

 

Sách có vẽ sơ đồ rất chi tiết giải thích cơ chế hình thành rắm và giải thích “Rắm bao gồm một phần không khí đã đi vào từ đường miệng và khí được sinh ra ở ruột già. Khí được sinh ra ở ruột già đó được tạo ra do thức ăn còn lại sau khi đã tiêu hóa và bị phân hủy ở ruột già, bốc mùi, rồi trở thành phân. Vì vậy, nên rắm mới có mùi thối”.

 

Thú vị nữa là sách cung cấp cho các bạn đọc nhỏ tuổi thông tin về “dung lượng” rắm mỗi người thải ra trong một lần…xì hơi. Ví dụ “người khỏe mạnh mỗi lần đánh rắm là khoảng 100ml”. “Một ngày chúng ta thải ra khoảng 500ml rắm”. Những con số thật ấn tượng!

 

Sách cũng giải thích rắm sinh ra từ thức ăn là thịt cá thì sẽ thối hơn rắm sinh ra từ thức ăn như rau, củ, quả vì thế nên “rắm của những loài động vật ăn thịt thì rất thối”.

 

Và cuối cùng, sách cũng dặn các bạn nhỏ không được nhịn đánh rắm vì nhịn đánh rắm rất có hại cho sức khỏe.
Điều đó có nghĩa là các bé có thể đánh rắm thoải mái khi…muốn.
Đọc đến đây, tôi nhớ lại có lần có chị có con học ở trường mầm non Nhật Bản trong bài diễn văn ở lễ khai giảng có sự tham dự của quan khách, phụ huynh, học sinh đã chỉ phát biểu mỗi một câu “Từ hôm nay các con sẽ đi học. Các con hãy nhớ trước khi đi học hãy ị một bãi thật to nhé”

 


Mới hơn