Ba đêm với tuyết

Nguyễn Quốc Vương

 

 

Trên đỉnh núi cao

Ta ở lại ba đêm cùng tuyết

Đêm đầu tiên

May mắn  đến bất ngờ

Trong cái buổi lần đầu ta thấy tuyết.

Trắng tinh khôi len vào chỗ ta ngồi.

Ta thấy tuyết thật rạng ngời hạnh phúc

Đêm thứ hai

Nhiệt độ xuống dưới âm

Ngoài cửa sổ chẳng thấy gì

Ngoài một vùng mênh mông trắng xóa.

Tuyết lại đến bên ta.

Nhưng lần này lặng lẽ

Tuyết kể chuyện tình yêu, tuyết kể chuyện đời mình.

Ai cũng tưởng tuyết hồn nhiên, hối hả, vui cười.

Đâu phải thế

Tuyết  đớn đau lang thang khắp mọi nơi.

Mong tìm thấy nửa kia của tuyết.

Trái tim tuyết đã bao lần rạn vỡ,

Chảy tan đi trong tay kẻ vô tình.

Tuyết trắng tinh khôi nhưng lạnh lẽo vô hồn

Những chàng trai tuyết trộm lòng yêu thảy đều nghĩ thế.

Đùa giỡn với tuyết rồi, họ rũ áo ra đi.

Ta kẻ lữ khách cô đơn,

Chưa từng uống rượu bao giờ,

Giờ phá lệ nâng ly cùng tuyết.

Hai kẻ cô đơn cạn vò này vò khác

Uống  chẳng  thấy say chỉ thăm thẳm thấy buồn

Đêm cuối cùng

Tuyết không đến bên ta

Có lẽ tuyết lang thang tìm người trong cõi mộng

Ta cạn chén một mình

Thương tuyết  trắng mênh mông.

Núi Tateyama, lần đầu thấy tuyết.31/5/2007