Tanigawa Mizuko và “Ga Fukuoka”


Học sinh ở lớp 2 đã được học về các hàng hóa của bưu điện và gạo được chuyển đi bằng đường sắt. Nhà ga là nơi tàu-thứ học sinh có mối quan tâm dừng lại. Và nếu như vậy thì thông qua việc học tập nhà ga học sinh có thể học được  rất nhiều thứ cả về người và vật phong phú trong cuộc sống hàng ngày cũng mối liên quan giữa chúng. Mục tiêu này của Tanigawa nhân lời nói của học sinh  đã chuyển thành phương hướng “không được đánh giá giá trị con người qua trang phục”.

Trước hết, giáo viên trao cho nhân viên nhà ga câu hỏi trước để cho học sinh liệt kê xem “nhìn thấy gì, nghe thấy gì”. Giáo viên cũng chuẩn bị sẵn các phương án trả lời. Thời gian tham quan học tập ở nhà ga là từ sáng đến hết nửa ngày. Học sinh đã rất ngạc nhiên ngoài dự tính và học được rất nhiều về công việc của vô số người làm việc ở nhà ga như người soát vé, người phát tín hiệu, người bảo vệ đường ray, trưởng ga.

Sau đó, học sinh hỏi những người già về khung cảnh khi chưa có nhà ga. Học sinh cũng học chi tiết về giao thông trong quá khứ bằng sách trong thư viện. Giáo viên cho học sinh tra cứu xem những thứ gì được vận chuyển kể từ khi nhà ga hoàn thành và cho vẽ bản đồ mở rộng việc vận chuyển đó tới các tỉnh khác. Tiếp đó, giáo viên đưa ra câu hỏi “Người vận hành tàu đem đến cho ta hạnh phúc là ai?”. Từ đó làm cho học sinh hiểu rằng nếu chỉ thiếu một người cho dù là bảo vệ sân ga thì cũng không thể mang đến cho chúng ta hạnh phúc.

 

Nguyễn Quốc Vương dịch từ “Từ điển giáo dục môn Xã hội” (Gyosei, 2000)