Suzuki Kiyoharu và “Hồ sơ thực tiễn về giáo viên nông thôn-Cách mạng môn Xã hội”


(Bokushoten, 1958)

 

Môn Xã hội vốn bị cả phái bảo thủ và phái cấp tiến công kích là “loanh quanh với chủ nghĩa kinh nghiệm” ở vào thời điểm thực tiễn của Suzuki ra đời đang đứng ở khúc ngoặt lớn. Môn Xã hội dao động giữa học tập giải quyết vấn đề, chương trình hạt nhân (core-curriculum), tính thống nhất và hệ thống của khoa học đã thay hình đổi dạng mạnh mẽ bởi sự chuyển động của các đảng phái hơn là thay đổi triết lý.

Tuy nhiên, lời phát biểu của Sukuki “Việc coi học sinh là trung tâm, tức là dựa vào hứng thú, lòng mong muốn của học sinh từ đầu đến cuối nếu như không được kế thừa như là di sản văn hóa thì sẽ không thể nào tạo ra con người sáng tạo” có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Sự tổ chức, phát triển trí tuệ con người từ mối nghi ngờ, hứng thú của học sinh là hạt nhân trong giờ học của Suzuki.

Các giáo viên nông thôn là người có đời sống trải nghiệm tính phong kiến trong quá trình cận đại hóa của Nhật Bản đồng thời cũng là nhà nghiên cứu văn hóa trẻ em. Thực tiễn giáo dục ở đó vừa làm cho học sinh trải nghiệm lịch sử của họ vừa giáo dục ý thức lịch sử của học sinh  có mối liên hệ với giờ học của Shirai Haruo và Yasui Toshio. Đó là các giờ học kế thừa một cách có phê phán sự hình thành chủ thể và thành quả lịch sử học để tái sáng tạo.

Trong quá trình phê phán tri thức đã có của học sinh, đặt ra câu hỏi về ý nghĩa của chúng và kiểm chứng lịch sử thông qua trí tuệ của học sinh có thể thấy cây cầu bắc qua giữa học tập giải quyết vấn đề và học tập mang tính hệ thống.

 

Nguyễn Quốc Vương dịch từ “Từ điển giáo dục môn Xã hội” (Gyosei, 2000)