Kế hoạch Kawaguchi (Kawaguchi plan)


“Kawaguchi Plan” là kế hoạch tiêu  biểu, tiên phong được triển khai với quy mô lớn lần đầu tiên ở Nhật Bản trong phong trào cải cách chương trình (curriculum) thời hậu chiến có tên “kế hoạch giáo dục địa phương”. Kế hoạch này được chế tác năm 1946-1947 dưới sự chỉ đạo của “Ủy ban môn Xã hội” nằm trong “Hội nghiên cứu Tân giáo dục thành phố Yamaguchi” và sự hai nhân vật là Umene Satoru-viên chức của thành phố và Kaigo Tokiomi-của Viện nghiên cứu giáo dục trung ương trước khi môn Xã hội của bộ giáo dục được thiết lập.

Trong kế hoạch này, môn Xã hội được xác định là môn giáo khoa “giải quyết các vấn đề đang ngày một đòi hỏi địa phương phải giải quyết” và được tạo thành từ “danh sách các vấn đề học tập” dựa trên hoạt động của toàn bộ địa phương. “Danh sách các vấn đề”  được chia làm 8 lĩnh vực như sản xuất-tiêu dùng thuộc “chức năng xã hội” và thiết lập các chủ đề học tập (các chủ đề đang áp sát địa phương) tương ứng với các giai đoạn phát triển của học sinh.

“Kế hoạch Kawaguchi” xét ở điểm làm cho học sinh và người dân địa phương tham gia trong quá trình chế tác kế hoạch giáo dục và đưa vào điều tra thực tế cuộc sống với tư cách như là cơ sở của cấu trúc chương trình đã trở thành hình mẫu của nhiều kế hoạch giáo dục địa phương về sau. Tuy nhiên, cũng có những ý kiến phê phán cho rằng cấu trúc của kế hoạch-chương trình đã rơi vào “chủ nghĩa thích ứng” và “chủ nghĩa chức năng”. Về sau tiếp nhận ý kiến phê bình kế hoạch này đã nhiều lần được cải cách.

 

Nguyễn Quốc Vương dịch từ “Từ điển giáo dục môn Xã hội” (Gyosei, 2000)