Kế hoạch Hongo


“Kế hoạch Hongo” là thực tiễn tiêu biểu của “Kế hoạch giáo dục địa phương” nhắm tới cải cách xã hội địa phương bằng giáo dục. Kế hoạch này được bắt đầu với công sức của Ota Takashi vốn xuất thân từ khu phố Hongo ở Tomita-gun tỉnh Hiroshima và những người cùng chí hướng khác ở đây từ tháng 6 năm 1947. Bên cạnh đó còn có sự hợp tác của Kaigo Tomioki, Abe Shigetaka, Munakata Seiya những người thuộc chuyên ngành giáo dục trong khoa Văn đại học Tokyo đã nghiên cứu về chương trình từ trước chiến tranh.

 

Kế hoạch Hongo nhắm tới việc đưa vào thực tiễn những vấn đề trong đời sống xã hội địa phương để học sinh giải quyết từ đó xây dựng xã hội địa phương lý tưởng và giáo dục nên những học sinh có tư duy hiện đại. Để làm được điều đó kế hoạch đã được xây dựng dựa trên sự điều tra tỉ mỉ về khu vực bao gồm cả tín ngưỡng, niềm tin, tình hình thực tiễn của học sinh để xác định cho được các vấn đề của xã hội địa phương. Thêm nữa, trái ngược với kế hoạch Kawaguchi, cũng theo mô hình “Kế hoạch giáo dục địa phương” nhưng chỉ áp dụng với môn Xã hội, kế hoạch Hongo có cấu tạo nhằm giải quyết vấn đề một cách tổng hợp với sự phân hóa ở môn Tự nhiên, Xã hội, Nghệ thuật, Quốc ngữ, số học…

Năm 1949, tác phẩm  có thể nói là đại thành có tên “Kế hoạch giáo dục địa phương” đã được xuất bản và thực tiễn kết thúc vào năm 1951. Bản thân Ota có tự phản tỉnh rằng kế hoạch thất bại vì đã bỏ qua các vấn đề dựa trên lịch sử, truyền thống văn hóa của địa phương và nêu ra thứ quá lý tưởng cho nên nó xa rời người dân địa phương. Tuy nhiên, triết lý của Kế hoạch Hongo đã được đánh giá cao với tư cách là một hình thức của môn Xã hội thời hậu chiến.

 

Nguyễn Quốc Vương dịch từ “Từ điển giáo dục môn Xã hội” (Gyosei, 2000)