Aika Hideo và “Thời ngựa hoang còn sống”



 
 
 
 
 

(“Tân giáo dục lịch sử-địa lý”, Kokudosha, 1954).

 

 

“Thời ngựa hoang còn sống” là hồ sơ thực tiễn được thực hiện với đối tượng học sinh lớp 4 ở trường tiểu học Tomisato thuộc tỉnh Chiba vào năm 1952. Aika khi nhìn thấy hiện thực cuộc sống khắc nghiệt của nông thôn đã cảm nhận được vấn đề trong học tập môn Xã hội lấy cái trục là mối quan hệ phụ thuộc qua lại dựa vào quy luật chức năng xã hội đương thời. Aikawa người chủ trương “việc nắm được quan hệ nguyên nhân kết quả giữa quá khứ và hiện thực một cách khoa học từ đó nhắm tới tương lai tươi sáng” chính là giáo dục lịch sử, đã đặt ra mục tiêu xây dựng học tập lịch sử một cách hệ thống ở địa phương.

Tangen “Thời ngựa hoang còn sống” có vị trí là học tập  về thời đại Edo trong học tập lịch sử một cách hệ thống về đại phương bắt đâu từ “đời sống đi săn”. Ở Tomimura vốn là một bộ phận thuộc khu thả ngựa hoang của Mạc phủ  vẫn còn lại những bờ tường để dồn ngựa. Học sinh đã vừa tiến hành điền dã vừa tìm hiểu về bối cảnh lịch sử của những bức tường này cũng như mối liên hệ với cuộc sống của người nông dân trong quá khứ. Aika đã làm cho học sinh phát hiện ra câu hỏi “tại sao võ sĩ lại không tự mình bắt ngựa mà lại cho nông dân làm” và từ đó ông xây dựng nên giờ học môn xã hội với quá trình triển khai là quá trình trả lời câu hỏi này. HỌc sinh đã sử dụng bản đồ quá khứ và các lá thư của người chăn ngựa làm đầu mối để làm sáng tỏ mối quan hệ nguyên nhân-kết quả của các hiện tượng lịch sử trong khu vực. Kết quả học tập đã được tóm tắt lại thành “câu chuyện về người nông dân” dưới dạng kịch và nó thể hiện nhận thức lịch sử của học sinh.

 

Nguyễn Quốc Vương dịch từ “Từ điển giáo dục môn Xã hội” (Gyosei, 200