“Mặc được rồi! Mặc được rồi!” –Tiếng reo vui của người tự lập



Muốn con trở thành người tự lập là mong ước của hầu hết những bậc cha mẹ hiện đại

Trong những năm gần đây, khi xã hội Việt hội nhập quốc tế nhiều hơn, thông tin về giáo dục gia đình trở nên đa dạng hơn, từ khóa “tự lập” đã trở thành một trong những từ khóa quan trọng hàng đầu.

Tự lập có lẽ là đòi hỏi tự nhiên và tất yếu để sinh vật sinh tồn. Nhìn vào thế giới động vật chúng ta sẽ thấy các loài chim, thú đều dạy con cách kiếm mồi và các kĩ năng sinh tồn khác.Và đến một giai đoạn nào đó khi con có khả năng tự lập, mẹ sẽ tách khỏi con thậm chí dùng vũ lực buộc con phải kiếm sống độc lập.
Ở Nhật Bản, một nước Á đông, vào thế kỉ XIX-thời điểm mà ở Việt Nam ý thức về cá nhân còn rất mờ nhạt, học giả Fukuzawa Yukichi đã chủ trương rằng sự độc lập-tự lập của cá nhân là nền tảng độc lập-tự lập của quốc gia.
Quốc gia-dân tộc sẽ yếu ớt nếu như từng cá nhân yếu ớt.

Bây giờ nhìn lại lịch sử và hiện thực đất nước mình, có lẽ không ai trong chúng ta phản đối chủ trương ấy.

Để có cá nhân-công dân tự lập thì trước hết gia đình phải tạo ra nền tảng tự lập.

Một trong nội dung quan trọng của nền tảng tự lập đó là tự lập trong sinh hoạt cá nhân. Nói đơn giản kiểu người Nhật là “những gì thuộc về mình thì tự mình phải làm được”

 

“Mặc được rồi! Mặc được rồi!” là câu chuyện kể về quá trình tự lập trong việc mặc quần của Tatsu. Tastu không thể tự mình mặc được quần vì cứ mặc là ngã dù đã thử rất nhiều lần. Chán nản Tatsu cứ thế chạy ra ngoài chơi. Kết quả là các bạn chó, mèo, chuột, bò, ngựa …thi nhau chạy tới nhìn vào mông cậu và bình luận đủ thứ. Tatsu la lên bỏ chạy và gặp một con cò đang đứng co một chân lên. Tatsu bắt chước cò và ngã khiến mông dính toàn bùn. Tatsu chạy về nhà và mẹ cậu tắm cho rồi dặn “Xong rồi đấy, con nhớ phải mặc quần vào nhé!”

macduocroimacduocroi-cover-in20170215-1.u5131.d20170405.t104231.398200

Tatsu cố sức tự mặc và lại ngã lăn. Nhưng Tatsu không từ bỏ mà vừa nằm vừa mặc nên cuối cùng đã mặc được quần lót rồi cả quần đùi. Mặc xong Tatsu chạy ra vườn khoe với mọi người. Từ chó, chim, mèo tới, bò, ngựa tất cả đều xuýt xoa : “Ôi, hay quá nhỉ! Bọn tớ cũng muốn mẹ may cho quần giống như của cậu”.

 

Câu chuyện chỉ đơn giản vậy nhưng có thể thấy ở đây hai thông điệp giáo dục tự lập có ý nghĩa quan trọng:

  1. Hãy để trẻ trải nghiệm tự lập dù ban đầu có thể trẻ gặp thất bại
  2. Không làm thay trẻ-hãy để trẻ làm việc trẻ có thể làm

 

Những thói quen sinh hoạt cá nhân đó tưởng nhỏ nhưng lại có thể ảnh hưởng tới tư duy, nhân sinh quan của cả một đời người. Nếu không tin, bạn hãy thử nhìn vào các tấm gương phản diện về tinh thần tự lập-những người sống dựa dẫm hay ỷ lại vào người khác mà xem. Họ không chỉ dựa dẫm người khác về kinh tế, công việc mà trước hết họ còn không có sự tự lập ngay cả trong sinh hoạt cá nhân thường ngày.

 

Phụ huynh có thể vừa đọc cho trẻ nghe cuốn sách trên vừa kết hợp với việc dạy cho trẻ biết tự mặc quần áo.

 

Sách do Kanzawa Toshio viết lời, Nishimaki  Kayako vẽ tranh minh họa, Lê Phan Thùy Vương dịch sáng tiếng Việt, Tủ sách Người mẹ tốt xuất bản năm 2017


Cũ hơn Mới hơn